Chương 143: Em đừng động

person Tác giả: Mỹ Huyền schedule Cập nhật: 10/01/2026 08:07 visibility 452 lượt đọc

‘Knock-knock’, Mộng Dao mở cửa bước vào phòng làm việc của Vĩ Thành với đôi mắt đỏ hoe: “ Anh hai!”.
Anh ngước lên nhìn thì lo lắng: “ Có chuyện gì vậy? Sao mắt lại sưng đỏ thế kia?”
Cô vừa nói vừa thút thít: “ Anh hai! Em bị ba mẹ phát hiện rồi, bây giờ họ rất tức giận, em… cũng bỏ nhà đi”.
“ Làm sao họ lại biết được?”, anh khó hiểu.
Mộng Dao hít một tiếng lớn đáp: “ Còn không phải mụ phù thủy đó méc thì em đâu có bị như thế này. Chị ta cho ba mẹ xem đoạn giới thiệu phim của em sắp phát sóng, là bộ phim đầu tiên của em”.
Vĩ Thành đi đến ôm lấy cô, vỗ về an ủi: “ Thôi được rồi, tạm thời em ở ngoài một thời gian, đợi ba mẹ bình tĩnh lại rồi mới nói chuyện rõ ràng sau”.
“ Em thì ở đâu được đây?”, cô chớp mắt liên tục nhìn vô cùng đáng thương.
Anh vuốt nhẹ đầu cô: “ Đi theo anh!”.
Vĩ Thành đưa Mộng Dao đến trước cửa căn hộ chung cư, nơi mà Thiên Kỳ sống. Anh nhấn chuông - ‘ding dong’.
Người mở cửa là Tử Kỳ, hai bên nhìn nhau hồi lâu rồi cậu mới chủ động chào hỏi: “ Chào anh Hà!”.
“ Tử Kỳ! Lâu rồi không gặp!”, Vĩ Thành cũng chào lại.
Mộng Dao hỏi nhỏ: “ Anh à! Cậu ấy là ai vậy?”
Khi này Thiên Kỳ đi ra: “ Ai đến vậy Tử Kỳ?”. Cô thấy Vĩ Thành thì ngơ ngác: “ Vĩ Thành… Anh đến sao không nói với em?”
“ Xin chào chị Thiên Kỳ! Em là Hà Mộng Dao, rất vui được gặp!”, Mộng Dao thân thiện cúi đầu chào.
“ Anh có một chuyện muốn nhờ em giúp”, Vĩ Thành.
Ngay sau đó mọi người vào trong nhà, trên bàn ăn đầy ắp những món ngon mà Thiên Kỳ vừa nấu xong. Bụng Mộng Dao ấy vậy mà réo lên, cô ngại nói nhỏ: “ Em vẫn chưa ăn tối”.
Thiên Kỳ ngỏ lời mời: “ Vậy hai anh em ngồi ăn cùng luôn đi, chị nấu nhiều lắm”.
“ Vậy thì em không khách sáo”, Mộng Dao vui vẻ đi đến bàn ngồi xuống.
Tất cả cũng ngồi vào vị trí và bắt đầu ăn uống. Tính Mộng Dao tự nhiên nên cô rất thoải mái gấp thức ăn vào chén. Thiên Kỳ nhìn thấy vậy thì cũng dễ thở hơn, không ngờ rằng cô em gái này lại đáng yêu đến thế.
Thiên Kỳ gấp một miếng thịt vào chén của Tử Kỳ: “ Chị nhớ em thích ăn món này nhất”.
Cậu mỉm cười đáp: “ Món nào chị nấu em cũng thích ăn”.
Mộng Dao cũng muốn làm nũng, cô tằng hắng: “ Hưmk hưmk… Anh hai! Em cũng muốn ăn thịt”.
Không ngờ rằng anh lại bơ đẹp: “ Đĩa thịt trước mặt em, tự gấp đi”.
Thiên Kỳ gấp miếng thịt vào chén của em gái: “ Thịt của em, ăn ngon miệng nhé Mộng Dao!”.
“ Cảm ơn chị gái!”, cô vui vẻ cắn một miếng rồi liếc mắt qua anh trai. Mộng Dao biết là anh đang tủi thân vì từ nãy đến giờ Thiên Kỳ không để tâm đến.
Thiên Kỳ hỏi: “ Vĩ Thành, lúc nãy anh muốn nói chuyện gì với em?”
Anh nhìn qua em gái rồi nói: “ Mộng Dao hiện tại không có chỗ ở, em có thể sắp xếp giúp anh cho em ấy ở đây một thời gian được không?”
Mộng Dao nhanh nhảu: “ Em có thể ngủ ở sofa cũng được”.
“ Nhà chị có hai phòng, em cứ thoải mái, muốn ở bao lâu cũng được”, Thiên Kỳ đồng ý.
“ Thật sao ạ! Em cảm ơn chị Thiên Kỳ!”, Mộng Dao hào hứng.
Vĩ Thành cười mỉm: “ Cảm ơn em!”.
“ Khách sáo rồi!”, cô đáp.
Vĩ Thành có cảm giác như hôm nay cách nói chuyện của cô có chút xa lạ, như thể cả hai không phải là mối quan hệ yêu đương.
Bữa tối kết thúc, Thiên Kỳ dọn rửa trong bếp, Vĩ Thành đi đến săn tay áo phụ giúp.
“ Anh vào đây làm gì? Em có thể tự làm được”, cô nói.
Vĩ Thành nhúng tay vào bồn nước, xả lại chén đĩa: “ Lấy công chuộc tội”.
“ Anh suy nghĩ nhiều rồi”, cô đáp lại, còn anh vẫn im lặng tiếp tục công việc.
Không biết là vô tình hay cố tình, Vĩ Thành làm rơi chén xuống buồng nước làm nước văng tung tóe vào người Thiên Kỳ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right