Chương 144: 0,95% (h)

person Tác giả: Mỹ Huyền schedule Cập nhật: 10/01/2026 08:07 visibility 4,719 lượt đọc
Không chờ đợi, không lệch tâm, ngón tay anh một phát đưa vào bên trong. Thiên Kỳ không khỏi rên lên dù đã chuẩn bị trước, cô vội vàng bịt miệng lại để giảm âm lượng nhất có thể.
Sự ma sát ở phía dưới càng lúc càng nhanh và sâu khiến cô tê dại điên người, xuống giọng: “ Chẳng phải anh nói sẽ nhẹ nhàng mà”.
“ Đây là nhẹ nhàng nhất rồi”, anh trả lời như không làm cô hết biết hồi đáp.
Vĩ Thành mút mạnh vào hõm cổ, để lại dấu ấn ửng đỏ tràn ngập mùi tình yêu nồng cháy. Phía dưới đã dần trở nên ẩm ướt, hơi thở cũng dốc hơn. Thiên Kỳ nắm lấy vai anh, bấu víu vào vai áo rồi ngước đôi mắt long lanh nhìn anh: “ E… Em chịu… hết nổi rồi”.
Vừa dứt lời, cả cơ thể cô giật mạnh, tựa đầu vào bờ ngực anh thở dốc. Dưới đũng quần dần lộ ra một mảng ướt, anh lấy tay mình ra rồi thản nhiên nói: “ Em ra nhiều thật”.
“ Anh… Quá đáng lắm!”, cô dung chút sức còn lại để mắng anh.
Một nụ cười tự tin trên môi anh, đây là điều mà anh muốn.
Một lúc sau Mộng Dao và Tử Kỳ trở về thì thấy cả hai đang ngồi ở phòng khách. Thiên Kỳ hỏi han: “ Hai em đi đâu thế?”
“ Em muốn ăn kem nên rủ cậu trai này đi chung, ở gần đây có tiệm kem rất là ngon”, Mộng Dao nhanh nhảu đáp.
Tử Kỳ phản bác: “ Là bà chị kéo em đi chứ không phải rủ”.
Mộng Dao sốc ngang vì nghe cậu gọi mình như thế: “ Bà chị sao? Tôi chỉ lớn hơn cậu có hai tuổi, cậu thế mà lại coi tôi là một bà chị già”.
“ Đó là chị nói, tôi không biết”, cậu hững hờ.
Dường như cả hai không mấy hợp nhau, ngay lập tức ngoảnh mặt đi không hề ưa đối phương.
Vĩ Thành đứng dậy: “ Cũng không còn sớm nữa, anh phải về, Mộng Dao nhờ em”.
“ Ừm”, cô gật đầu cười hài lòng.
Tử Kỳ cũng xin phép: “ Em cũng về nhé chị”.
Cô tiễn hai người ra cửa, Vĩ Thành ngỏ lời: “ Anh đưa em về”.

Cậu không nói gì, chỉ gật đầu rồi đi trước. Thiên Kỳ cười trừ: “ Tử Kỳ đã ủng hộ chuyện của chúng ta rồi, anh đừng quá lo lắng”.
“ Anh hiểu rồi, em nghỉ ngơi sớm đi”. Nói rồi anh nhẹ nhàng đặt môi lên trán, cô cười hạnh phúc.
Thiên Kỳ vào trong nhà thấy Mộng Dao ngồi ở phòng khách, cô nhiệt tình: “ Mộng Dao, chị dẫn em vào phòng”.
Mộng Dao đi theo đến phòng ngủ, đây là căn phòng trống chưa có ai ngủ qua nên rất sạch sẽ, gọn gàng. Cô hài lòng đáp: “ Thời gian này nhờ chị giúp đỡ rồi”.
“ Không có gì! Em cứ tự nhiên đi nhé, có cần gì thì nói với chị”.
Mộng Dao đi đến gần: “ Chị thật sự rất xinh đẹp đó”.
Lời khen của cô khiến Thiên Kỳ bất ngờ, không phải vì chưa từng được khen nhưng lần này lại mang đến cảm giác đầy ẩn ý. Mộng Dao nói thêm: “ Em rất mong chờ mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc, em chẳng thích nhìn anh hai trong tình trạng như thế này mãi đâu. Dù như thế nào hãy vẫn ở bên cạnh nhau, vậy nhé… Em buồn ngủ rồi, chúc chị ngủ ngon!”.
“ Chúc em ngủ ngon!”, cô cũng đáp lại rồi cửa cũng đóng.
Thiên Kỳ hiểu được em gái anh nói như vậy là ủng hộ mình, có lẽ cô ấy cũng đã biết một chút gì đó về những gì đã xảy ra.
…. Truyện mới cập nhật
Ở phía dưới chung cư, Vĩ Thành theo kịp Tử Kỳ: “ Để anh đưa em về”.
Cậu quay người lại nghiêm túc: “ Mặc dù tôi đã chấp nhận anh nhưng nếu chị tôi còn gặp nguy hiểm, người đầu tiên tôi tìm đến là anh”.
“ Anh sẽ không để điều đó xảy ra, vì chắc chắn cô ấy sẽ được an toàn”, anh với dáng vẻ nghiêm túc đáp lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right