Chương 447

person Tác giả: Thanh Thanh schedule Cập nhật: 10/01/2026 21:46 visibility 2,495 lượt đọc
Bốp!
Hà Minh Viễn thật sự bị lời nói của Trân Nam Phương chọc giận rồi, anh lập tức giơ tay đánh vào mông côi Sức lực không nhỏ.
Trân Nam Phương sửng sốt, bỗng chốc xấu hổ không thôi: “Anh… Đồ đểu cáng!”
“Nếu anh là đồ đểu cáng thì em có tin anh làm em ở đây ngay bây giờ không?” Anh hỏi lại.
“Nếu anh dám làm như vậy chỉ có thể chứng tỏ rằng anh đang chột dạ, chứng tỏ anh bị người chọc trúng tim đen, chứng tỏ anh thời thời khắc khắc đềunghĩ loại chuyện này, nói không chừng anh nhìn thấy Ngô Hà…”
Anh không muốn nghe cái miệng nhỏ nhắn của cô mãi nhắc đến tên người phụ nữ khác, vậy mới là lãng phí, còn không bằng để cho anh hôn thì hơn.
Cho dù cô có khóc cũng không việc gì cải Anh muốn cô, phải là cô mới có thể làm cho anh không còn khó chịu nữa, phải là cô mới có thể an ủi chínhbản thân anh, rằng bé con của bọn họ sẽ nhanh chóng quay trở lại!
“Hu hu… Buông tôi ra…” Trân Nam Phương phát hiện cô lên án cũng thế, uyhiếp cũng thế, yếu thế cũng đều như vậy, không có tác dụng gì cả, lúcnày cô mới hoàn toàn hoảng sợ: “Hà Minh Viễn, anh đừng như vậy, tôi… tôi xin anh…”
“Xin anh sao?” Anh ôm eo cô, đặt cô lên bàn làm việc: “Anh vừa mới phát hiện trước đây Nam Phương xin anh cũng chỉ là mộtloại tự vệ, hiện tại cũng vậy đúng không? Vừa nãy có người còn rất lợihại mà?”
Trần Nam Phương run rẩy nhìn anh, dùng sức lắc đầu:“Vừa rồi là tôi nhất thời nóng đầu, mới có thể trở nên không tốt nhưvậy, tôi…”
“Không phải không tốt.” Anh chặn môi cô lại: “Nam Phương đừng bao giờ nói chính mình như vậy, anh sẽ đau lòng Z„m lắm đấy.
“..
Bàn tay của anh đặt lên đỉnh đầu cô, ánh mắt nghiêm túc nói: “Nam Phương, anh…”
Cốc cốc cốc.

Tiếng đập cửa cắt ngang lời nói của Hà Minh Viễn, anh không vui quay đầu, quát nhỏ: “Ai vậy?”
“Cậu ba, là tôi!” Minh Phúc lo lắng nói: “Có chuyện không tốt rồi ạ!”
Anh càng nhăn mày hơn, nhưng vẫn cẩn thận ôm Trần Nam Phương xuống dưới rồi mới để Minh Phúc đi vào.
“Chuyện gì vậy?”
“Tô Thanh Nhã nhảy lầu tự sát.”
Minh Phúc khom người nói.
Sau ba giây đồng hồ cả văn phòng chìm vào yên tĩnh, Hà Minh Viễn và TrânNam Phương mới có phản ứng, cô thét chói tai: “Anh nói cái gì? Chị TôThanh Nhã làm gì cơ?”
Minh Phúc cung kính trả lời: “Nhảy lầu, cảnh sát và bác sĩ đang trên đường £m”
đến.
“Không có khả năng, vừa rồi tôi mới vừa gặp chị ấy!” Trần Nam Phương xoayngười nắm lấy tay Hà Minh Viên: “Thật đấy, cảm xúc của chị ấy quả thậtkhông ổn định, nhưng không đến mức nhảy lầu đâu!”
Anh ôm cô, trấn an: “Đừng sợ, đừng sợ, em đứng ở đây, anh đi nhìn xem „ Sao.
Hà Minh Viễn nói xong lập tức nhanh chóng rời đi cùng Minh Phúc!
Trân Nam Phương suy sụp đứng đó, ngồi cũng không dám ngồi, động cũng khôngdám động, trong đầu óc đều là khuôn mặt trầm uất cùng câu nói của TôThanh Nhã, cô đã nhận ra điều gì, sao lại không nghĩ tới việc tiếp tụckhuyên nhủ chị ấy đây?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right