Chương 448

person Tác giả: Thanh Thanh schedule Cập nhật: 10/01/2026 21:46 visibility 2,317 lượt đọc
Cô chậm rãi đi đến bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, cũng may không nhìn thấy gì cả.
“Cô đang nhìn thi thể của chị Tô Thanh Nhã à?” Bỗng nhiên một giọng nói lạnh nhạt truyền đến.
Trân Nam Phương sợ tới mức run lên, cô đỡ lấy cửa sổ mới đứng vững được, côquay đầu nhìn về phía Ngô Hà, cô ta đã đổi sang dáng vẻ của người gâychuyện, làm gì còn có dáng vẻ yếu ớt như bông hoa sen trắng nữa đây?
“Là do cô làm đúng không?”
“Tôi?” Ngô Hà bước từng bước, lắc đầu nói: “Trân Nam Phương, tôi thật không rõ cô đang nói cái gì?”
“Cô không rõ sao?” Trân Nam Phương nheo đôi mắt đẹp: “Cô giả vờ được nhấtthời chứ không giả vờ được cả đời đâu! Cô lừa được Hà Minh Viễn chứkhông lừa được mọi người!”
Cô cũng đi về phía trước từng bước:“Ngô Hà, cô đã hại chết con tôi và con của chị Tô Thanh Nhã, bây giờ chị Tô Thanh Nhã nhảy lầu cũng là cô làm hại!”
Ngô Hà cười lạnh, dùng ngữ khí thản nhiên nói: “Là do con các cô không khỏe mạnh.”
Trân Nam Phương mở to mắt, thế mà Ngô Hà lại thừa nhận! Cô ta thừa nhận!
“Cô là hung thủ giết người, đi! Đi đến cục cảnh sát với tôi!”
Ngô Hà bồng nhiên thay đổi sắc mặt, sợ hãi khóc lóc: “Nam Phương, cô muốnlàm gì? Buông tôi ra! Tôi không giết người, tôi không giết người!”
Ngô Hà khóc quả thực như hoa lê dính mưa, phụ nữ thấy còn sẽ cho rằng TrầnNam Phương ác độc, càng đừng nói đến Hà Minh Viễn đã hứa hẹn sẽ chăm sóc cô ta cả đời!
“Nam Phương!” Anh bước nhanh đến, sắc mặt không quá tốt: “Đừng như vậy!”

“Đừng như thế nào? Cô ta đã thừa nhận cô ta đẩy tôi và chị Tô Thanh Nhã xuống lầu!” Trần Nam Phương nói.
Chỉ là Ngô Hà co rúm lại, run rẩy khóc nức nở, miệng vấn luôn nói: “Emkhông làm, em không làm… Minh Viễn, anh hãy tin em, em không làm chuyệnnhư vậy!”
“Cô không làm sao?” Con ngươi Trần Nam Phương đỏ bừng, cô nhìn chằm chằm cô ta.
Hà Minh Viễn đi qua, ôm lấy Trần Nam Phương từ phía sau, bẻ tay cô ra, dỗ dành: “Nam Phương đừng như vậy, ngoan nào.”
“Tôi không ngoan, vì sao tôi phải ngoan?” Trân Nam Phương giấy mạnh ra, nước mặt tràn khóe mi: “Là cô ta hại chết con của tôi, hại chết con của TôThanh Nhã, bây giờ lại hại chết Tô Thanh Nhã, tại sao lại không thể bắtcô †a lại được cơ chứ?”
“Nam Phương, cô thật sự nghĩ oan cho tôi rồi.” Ngô Hà lau nước mắt ở khóe mắt, run rẩy lui ra phía sau, lắc đầuphủ nhận: “Tôi yêu… Như vậy, sao có thể hại con của Minh Viễn đây?”
Hà Minh Viễn hơi ngước mắt, nói: “Cô đi ra ngoài trước đi.”
“Minh Viễn, em… Được, anh khuyên nhủ Nam Phương cho tốt.” Ngô Hà ôn nhu sănsóc dặn dò, cuối cùng còn lưu luyến liếc mắt nhìn lại cho đến khi khuấtbóng.
Chờ khi cô ta đi rồi, Trần Nam Phương dùng ngữ khí lạnh lùng nhất từ trước đến giờ nói: “Buông ra, đừng làm bẩn tay tôi.”
“Nam Phương!” Ngữ khí của Hà Minh Viễn cũng không tốt: “Em có biết hành vivừa rồi của em có thể khiến cô †a có thể làm ra hành động để phòng vệkhông.”
Dừng giây lát, anh nói tiếp: “Hơn nữa cô ta còn có thể kiện em.”
“Kiện tôi à?” Nghe xong lời này, mong muốn giết người Trần Nam Phương cũngcó, cô tức giận, sắc mặt trắng bệch: “Vậy tổng giám đốc Minh Viễn có thể làm nhân chứng của cô ta rồi, tôi chờ hai người để tòa án gọi tôi đấy!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right