Chương 508: Không Cần Hâm Mộ Ta

person Tác giả: Hội Thuyết Thoại Trửu Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 03:32 visibility 1,848 lượt đọc

Chương 508: Không Cần Hâm Mộ Ta

Lão Lục trợn trừng mắt rồi hét lên với nhân viên:

"Lui bia ngắm về phía sau 50 m!"

Lần này Khánh Trần không cần xác nhận đường đạn nữa mà trực tiếp nổ súng, mỗi phát đạn vẫn trúng hồng tâm như cũ!

Không phải hắn muốn khoe khoang, mà vì hắn biết chỉ khi dùng cách này thi mới có thể mau chóng tiếp xúc với súng bắn tỉa.

"Ngươi thật sự chưa động vào súng bao giờ sao?"

Lão Lục nhìn bia giấy cách 50 m rồi đột nhiên hỏi.

50 m là khoảng cách mà súng ngắn có thể bắn chuẩn nhất, có vài người thích tập kĩ thuật bắn nhanh trong cự li một trăm mét, nhưng lão Lục đã từng tham gia thực chiến nên hắn biết, chỉ cần bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách 50m là đủ rồi. Nếu xa hơn sẽ phải đổi sang súng trường tự động để tăng cường hỏa lực.

"Ta từng thử rồi."

Khánh Trần vừa đổi đạn hộp vừa nói:

"Khi ta còn bé, cha ta có một khẩu súng ngắn dùng để phòng thân, sau đó ta đã bán nó."

Lão Lục chợt phát hiện, mới đầu Khánh Trần còn chưa thể đổi đạn lưu loát, nhưng sau khi hắn đổi lại lần nữa đã nhìn thuần thục như người chuyên nghiệp.

Khánh Trần đã lắp xong hộp đạn, hắn nhìn về phía lão Lục:

"Lục ca, ngươi có thể tháo khẩu súng ngắn này ra cho ta xem được không."

Lão Lục suy nghĩ một lúc rồi dùng ngón tay thuần thục gảy mấy lần, khẩu súng Hôi Hồ-012 tiêu chuẩn của quân đội liên bang đã bị tháo ra thành từng bộ phận.

Khánh Trần nhắm mắt trong một giây rồi lưu loát lắp lại Hôi Hồ-012 lần nữa, sau đó lại tháo ra.

Hắn cứ tháo ra rồi lại lắp lại, cho đến lần thứ ba, động tác của hắn đã nhanh như một lão binh trong quân đội liên bang.

Lão Lục gãi đầu, hắn chợt phát hiện, đối phương học bất kể cái gì, cứ lặp lại đến lần thứ ba thì động tác của hắn sẽ thuần thục hơn nhiều.

Thật ra hắn đã bắt đầu cảnh giác, vì trong tư liệu mà họ điều tra được, Khánh Trần hoàn toàn không biết sử dụng súng ống, nhưng năng lực mà thiếu niên vừa biểu hiện lại khác hoàn toàn so với điều tra của họ.

Cho nên, lão Lục có lý do để nghi ngờ Khánh Trần đã làm giả thân phận của hắn trong quá khứ rồi tiếp cận bà chủ Trường Thanh.

Thế nhưng, lão Lục lại cảm thấy chuyện này cũng không đúng, làm gì có nội ứng nhà ai vừa mới vào trang viên lưng chừng núi đã tự làm lộ mình? Có lẽ chỉ có những tên ngu ngốc mới có thể làm như vậy!

Cho nên, so với suy đoán trước kia, bây giờ hắn cảm thấy Khánh Trần đang nóng lòng chứng minh chính mình để nhanh chóng đi sờ súng ngắm hơn.

Lão Lục đã điều tra cặn kẽ quá khứ của Khánh Trần, điều tra lại cũng chẳng tìm thêm được thông tin gì, chỉ có thể xác nhận bằng cách khác.

Nhưng trách nghiệm của lão Lục là bảo vệ an toàn cho Lý Trường Thanh, hắn nhất định phải xác nhận một số việc:

"Khánh Trần, ta muốn xác nhận một số chuyện, ngươi không cần lo lắng gì cả. Nếu ngươi muốn làm việc bên cạnh bà chủ thì bắt buộc phải như vậy."

"Ừ, ta hiểu."

Khánh Trần gật đầu.

Lúc này Khánh Trần đã có quyết định, lí do ban đầu hắn chuyển đến Lý thị vì Nhất nhờ hắn đi gặp mặt, dẫn đến Lý Trường Thanh yêu thích hắn.

Nhưng bây giờ hắn không muốn vì chuyện này mà phải hiến thân, hắn nhất định phải chứng minh thực lực của mình.

Lão Lục dứt khoát dẫn Khánh Trần đến sân bắn tên rồi nói:

"Đây là nơi học bắn tên, vệ sĩ thường không đến đây, nhưng vừa rồi ta thấy thiên phú của ngươi rất tốt, bất kể ngươi dùng súng gì thì chỉ cần bắn thử ba phát là sẽ có thể bắn trúng hồng tâm, nếu ngươi có thể bắn cung giống như bắn súng thì ta sẽ bỏ qua việc này."

Đầu năm nay, người biết bắn súng thì nhiều, nhưng người biết bắn cung thì rất ít.....Thậm chí rất ít người từng thấy cung tên!

Súng là vũ khí cứu mạng nhưng cung là đồ chơi của quý tộc.

Lão Lục nói:

"Ta cũng không làm khó ngươi, dùng cung chắc chắn sẽ khó hơn dùng súng, mục tiêu cách 50 m, chỉ cần trong ba phát bắn mà ngươi có thể bắn trúng bia, chúng ta sẽ không điều tra lại việc này nữa, bất cứ loại súng đạn gì sau này ngươi dùng ở đây đều tính vào hạn ngạch của ta, hạn ngạch của ta cao hơn rất nhiều so với người bình thường, nếu ngươi luyện súng ở bên ngoài, mỗi viên đạn bắn ra đều tốn mấy trăm nghìn."

"Tốt."

Khánh Trần nhẹ nhàng gật đầu, hắn tùy ý lấy một cây cung từ trên giá xuống.

Lão Lục cũng cầm một cây:

"Ta biểu diễn cho ngươi một lần, làm sao để giương cung rồi bắn tên, mọi thứ còn lại đều phụ thuộc vào ngươi."

Nói xong, hắn giương cung rồi buông tay, mũi tên thon dài vút một tiếng rồi cắm vào hồng tâm.

Khánh Trần kinh ngạc nhìn lão Lục, hắn không ngờ người phụ trách an toàn cho Lý Trường Thanh lại đa tài như vậy, cái gì cũng biết chơi.

"Hắc hắc."

Lão Lục nhìn biểu cảm của hắn cười nói:

"Ngươi cũng không cần hâm mộ ta, trăm hay không bằng tay quen."

Khánh Trần nhớ lại động tác của lão Lục, hắn trực tiếp kéo cung rồi bắn ra một mũi tên.

Mũi tên kia bay vụt lên không trung rồi nhẹ nhàng rơi ra ngoài bia ngắm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right