Chương 509:

person Tác giả: Hội Thuyết Thoại Trửu Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 03:32 visibility 730 lượt đọc

Chương 509:

Nhưng mà Khánh Trần không suy nghĩ nhiều, hắn lại rút ra một cây mũi tên, hai ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên dây cung rồi kéo về phía sau, hắn nín thở bắn ra một mũi tên.

Vút một tiếng, mũi tên lại bắn ra lần nữa.

Giờ phút này, lão Lục rõ ràng cảm nhận được khí chất của Khánh Trần đã thay đổi, hắn không thể nói rõ thứ này đã thay đổi như thế nào, nhưng lại cảm thấy Khánh Trần trở thành một người đã nắm chắc tất cả mọi thứ trong tay.

Bụp một tiếng, mũi tên thứ hai của Khánh Trần bắn trúng bia.

Lão Lục trợn mắt há hốc mồm, muốn bắn cung vào mụch tiêu cách 50 m còn khó hơn nhiều so với bắn súng, vì quỹ đạo của đường đạn sẽ thẳng tắp trong 50 m, nhưng quỹ đạo của tên bắn lại không phải như vậy.

Lúc này lão Lục còn phát hiện ra một chi tiết, khi Khánh Trần kéo cung, cơ thể của hắn hơi nghiêng về phía trước, đây là động tác không tiêu chuẩn nhưng lại rất giống tư thế của hắn.

Nhưng vì lão Lục bị thọt nên mới đứng như vậy, không ngờ Khánh Trần lại học cả động tác này.

Lúc này hắn đã hoàn toàn tin Khánh Trần thật sự là một thiên tài học tập, hắn vội vàng chỉnh lại tư thế:

"Tư thế của ngươi không đúng, trọng tâm cơ thể hẳn phải ngửa ra sau một chút, như vậy mới có thể đứng vững, vì ta bị thọt chân nên mới làm như vậy, ngươi không cần học theo....."

"Bảo sao ta lại cảm thấy hơi khó chịu."

Khánh Trần thầm nói, hắn lại kéo cung lần nữa, mũi tên thứ ba này đã bắn trúng vào hồng tâm.

Không chỉ như vậy, Khánh Trần lại tiếp tục thành thạo kéo cung rồi liên tiếp bắn ra bảy mũi tên, tất cả đều trúng hồng tâm.

Khánh Trần nhìn về phía lão Lục:

"Trăm hay không bằng tay quen."

Lão Lục: "....."

Lần này hắn đã thật sự tin, Khánh Trần có thể thành thạo sử dụng súng nhanh như vậy là nhờ thiên phú.

"Ta sẽ giữ lời, sau này ngươi dùng súng đạn gì ở đây đều tính vào hạn ngạch của ta, cho dù hạn ngạch mỗi tháng có bị dùng hết thì ta cũng sẽ không nhíu mày, vì động tác này không phải của đàn ông."

Lão Lục đau lòng nói.

"Vậy bây giờ ta có thể luyện súng bắn tỉa được chưa?"

Khánh Trần hỏi.

"Có thể."

Lão Lục thở dài rồi nói:

"Chờ đến khi ngươi quen dùng súng thường thì ta sẽ dẫn ngươi đi. Mặc dù ngươi có thể học rất nhanh, nhưng ngươi không nên nóng vội, tỷ lệ những người bình thường sử dụng súng thường cao hơn nhiều so với sử dụng súng bắn tỉa."

"Cảm ơn Lục ca."

Khánh Trần nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng, hắn đã biết lão Lục không phải người xấu, ít nhất thì hắn không cố ý làm khó mình.

Mà lão Lục thì tự nhủ trong lòng, thiếu niên này luôn giữ được bình tĩnh như vậy.

Hắn nhớ lại trận đấu đêm qua, đúng vậy, tố chất tâm lý của thiếu niên có thể đánh bại cấp Lục Địa Tuần Hành trong lồng bát giác tất nhiên sẽ rất mạnh mẽ.

Thật ra trước kia lão Lục từng nghĩ việc Khánh Trần gia nhập vào đội vệ sĩ sẽ chẳng mang lại tác dụng gì, dù sao thì vệ sĩ cũng khác với võ sĩ.

Nhưng bây giờ, đối phương đã bổ sung khuyết điểm không biết dùng súng của hắn.

Lão Lục nhớ lại quãng thời gian luyện súng gian khổ trước kia mà tự nhủ trong lòng, thiên phú giữa người với người trên thế giới này sao lại chênh lệch lớn như vậy.

Hắn dẫn Khánh Trần quay lại khu bắn súng:

"Ngươi tự đi xem đi, cần gì thì cứ nói cho ta biết."

"Lục ca, ngươi có thể đem tất cả các loại súng ra cho ta thử một lần được không, mỗi khẩu súng đều cần năm hộp đạn."

Khánh Trần nói.

Nếu lão Lục muốn đợi đến khi hắn quen dùng tất cả các loại súng thường rồi mới có thể sờ đến súng ngắm, vậy hắn sẽ đi làm quen cho đối phương xem.

Lão Lục vô cùng kinh ngạc:

"Mặc dù hạn ngạch của ta rất nhiều, nhưng sao ngươi lại phung phí vậy?"

"Ta không phung phí."

Khánh Trần lắc đầu nói:

"Chắc chắn sẽ có tác dụng."

Ngay sau đó, lão Lục sai người ta mang tới hai chiếc xe tải chở súng, trên thùng xe rực rỡ muôn màu cái gì cũng có.

Khánh Trần lấy ra từng khẩu rồi thử bóp cò, trong lòng hắn đang yên lặng suy nghĩ cái gì đó.

Hôm nay là ngày làm việc nên có khá ít vệ sĩ đến đây luyện tập, mấy nhân viên công tác và cả lão Lục đều đứng một chỗ giúp hắn thay hộp đạn.

Mà Khánh Trần thì như một cỗ máy lạnh băng đang liên tục nổ súng, không thèm quan tâm bàn tay của mình đã bị lực phản chấn chấn làm đau nhức, hắn vẫn không dừng lại.

Thời gian dần trôi qua, trên mặt đất bên cạnh Khánh Trần đã rải rác nhiều vở đạn đến nỗi không thể đếm nổi là bao nhiêu nữa.

Nhân viên công tác thỉnh thoảng liếc nhìn hắn rồi tự nhủ trong lòng, không biết gương mặt lạ này đến từ chỗ nào, hắn đến đây chỉ để lãng phí đạn dược sao?

Nhưng Khánh Trần đang dùng hạn ngạch của lão Lục nên họ cũng không dám nói gì.

Theo lệ thường, vệ sĩ bình thường sẽ không có quyền điều phối nhiều đạn dược và súng ống như vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right