Chương 1000: Phi Cương
“Như Huyên sư muội.”
Trương Á khẽ nhíu mày, nói:
“Ta biết muội và Tô huynh đệ có quan hệ tốt, nhưng bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, muội có biết nguyên nhân Dracula giết nữ tử chứ?”
“Ngươi biết sao?”
Phương Hỉ vội vàng hỏi.
Trương Á hít sâu một hơi, nhìn từng ánh mắt tò mò của mọi người, hắn khẽ gật đầu:
“Không sai, ta biết một ít, nữ nhân thuộc âm, mà những cương thi này cũng thuộc về đồ vật âm gian, họ là dùng nữ nhân để tu luyện, cho nên, bây giờ chúng ta đi qua chính là từ tìm đường chết, bởi vì trước tiên sẽ bị Dracula phát hiện.”
“Nhưng Tô đại ca nói, nếu như chúng ta nín thở thì sẽ không bị cương thi phát hiện.”
Trần Như Huyên dựa vào lí lẽ biện luận, nàng rất tin tưởng Tô An Lâm, điều này xuất phát từ việc từ trước đến giờ Tô An Lâm làm bất cứ chuyện gì chưa từng xảy ra vấn đề gì.
“Nhưng dù sao cũng chưa từng thử qua!”
“Ầm!”
Lúc này, cửa lớn phía sau truyền đến tiếng gõ kịch liệt.
Tô An Lâm cũng không muốn lãng phí thời gian:
“Được rồi, vậy bọn ta đi trước.”
“Ta cũng đi.”
Trần Như Huyên cảm thấy ở lại chỗ này không được.
“Muội...”
Trương Á sốt ruột, hắn đến đây để dẫn đội phái Ngũ Hành, nhưng đội ngũ như bây giờ, hắn lại không biết phải làm sao.
“Trương Á, hay là vậy đi, chúng ta đi ra ngoài trước, thử nín thở, xem những cương thi kia phản ứng thế nào, ngươi thấy sao.”
Cầm Tiên Tử lại đây hòa giải nói.
Sắc mặt Trương Á hòa hoãn đi:
“Được!”
Người ở đây đều là cao thủ, tuy là hiện giờ thực lực chỉ mới Rèn Thể, nhưng loại chuyện nín thở này vẫn là rất đơn giản.
Vừa mở cửa ra, Tô An Lâm lập tức hít sâu một hơi rồi nín thở.
Cà cà cà...
Trong bóng tối, từng thân ảnh lần lượt xuyên qua rừng cây.
Tô An Lâm đi đầu tiên, mục tiêu của hắn nhắm thẳng vào tòa tháp khổng lồ xa xa, chạy rất nhanh.
Đột nhiên, hai tên Phi Cương lướt qua đỉnh đầu hắn.
Tô An Lâm trốn dưới một gốc cây, im lặng chờ đợi.
Những người khác cũng phản ứng rất nhanh nhạy, trước tiên trốn đi, nhìn cương thi bay qua.
Mãi đến khi cương thi bay xa, trong lòng mọi người mới thả lỏng.
Ngay sau đó, tất cả mọi người vô cùng phấn chấn!
Hữu ích, thực sự hữu ích!
Phi Cương bay đi rồi.
Giờ khắc này, đám người Trương Á lại phấn khích nhất.
Họ sinh ra một ý nghĩ, đó chính là tại sao không lợi dụng nín thở rồi trực tiếp rời khỏi nơi này?
Họ không cần đối phó với Dracula nữa, rời khỏi nơi này không phải là được sao?
Đáng tiếc, bây giờ đang trong trạng thái nín thở, hắn cũng không tiện hỏi, mọi người chỉ có thể đè nén sự nghi hoặc trong lòng, chạy như điên theo Tô An Lâm.
Thực ra, trước đó Tô An Lâm cũng muốn trực tiếp rời khỏi nơi này.
Nhưng hắn đã nghĩ đến, làm như vậy chỉ sợ rất khó.
Đầu tiên, Dracula không phải cương thi bình thường, nín thở trước mặt hắn ta là vô dụng, cùng lắm là dưới tình huống khoảng cách xa, để cho hắn ta không phát hiện ra họ đang ở đâu.
Tiếp theo, lần này họ muốn rời khỏi nơi này, nhất định phải rời đi bằng cánh cửa lớn phía sau tháp cương thi, cho nên bất kể như thế nào cũng chắc chắn phải xuyên qua chỗ đó.
Cuối cùng, Tô An Lâm nghĩ đến một truyền thuyết mà Cầm Tiên Tử từng nói.
Truyền thuyết kể rằng mỗi vùng đất của lời nguyền đều có một bí mật.
Phát hiện ra bí mật này là có thể đạt được lợi ích vô tận...
Tất nhiên, đây chỉ là lời đồn chứ cũng không biết đúng hay sai.
Cũng có thể đó chỉ là lời đồn do những người hiểu biết vì muốn lừa gạt người trong thiên hạ mới truyền ra, ai biết được.
Một đám người nhanh chóng đi tới cửa chính của tháp cương thi, ở đây có thi khí ngút trời, từ xa, Tô An Lâm đã ngửi thấy mùi hôi thối của thi thể.
Mặt đất ở chỗ cửa còn có máu tươi đỏ thẫm chảy ra từ khe cửa.
Đã có bao nhiêu người phải chết rồi mới có thể nhuộm đỏ mảnh đất này đây.
Cho dù Từ An Lâm giết người vô số, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, da đầu của hắn vẫn có chút tê dại.
“Đi!”
Hắn cũng không nói nhảm, dẫn người đi vào.
Đến đây, mọi người cũng bắt đầu hít thở, không cần phải nín thở nữa.
Đầu tiên, Trương Á hỏi ra điều nghi hoặc của mình:
“Có lẽ chúng ta có thể rời đi ngay bây giờ.”
Tô An Lâm lắc đầu, vừa định trả lời, bỗng nhiên, trên nóc nhà có một bóng đen chợt lóe lên.
“Kẻ ngoại lai ngu xuẩn, các ngươi dám tự mình tìm tới đây, cũng tốt, vậy ta sẽ tự tay giết chết các ngươi, hút khô máu tươi của các ngươi...”
…
Trên nóc nhà, một nam tử mặc đồ vét, nở nụ cười nham hiểm với đám người Tô An Lâm.
Hắn treo ngược người trên xà ngang giống như một con dơi to lớn, nhìn có vẻ âm u kinh khủng.
Trong lúc nói chuyện, nam tử mặc đồ vét nhếch miệng, lộ ra răng nanh bén nhọn.
“Dracula!”
Tô An Lâm lập tức nhận ra.
Hắn có khuôn mặt người phương Tây, sắc mặt trắng bệch, không có huyết sắc, cả người vô cùng gầy gò.
“Là lão quỷ.”
Ánh mắt Trương Á nghiêm trọng, hắn làm sao cũng không ngờ tới Dracula trong truyền thuyết lại là lão quỷ.
“Sao ngươi lại bị nhốt ở đây?”
Cầm Tiên Tử nhìn Dracula, nghi hoặc hỏi.