Chương 1001: Vì Sao Chứ
Nghe vậy, suy nghĩ của Dracula nghe vậy dường như bay bổng, hắn nhướng mày, nhỏ giọng nỉ non:
“Tại sao, tại sao ta lại bị nhốt ở đây?"
“A, vì sao chứ."
Cuối cùng hắn ta đáp mạnh xuống đất, vung tay, vọt tới chỗ đám người Tô An Lâm:
“Không nghĩ nữa, trước tiên ta phải giết ngươi rồi mới từ từ suy nghĩ tiếp"
“Ra tay!"
Tất cả mọi người lấy một cây mũi tên ra.
Những mũi tên này là do trên đường tới đây Tô An Lâm đã phát cho họ, mỗi người một mũi tên làm bằng bạc. Cà!
Ở đây đều là cao thủ, cho dù tu vi hạ xuống Rèn Thể nhưng động tác vẫn nhanh như trước, trong nháy mắt đã tản ra bốn phía.
Chỉ có Tô An Lâm là không nhúc nhích, tay hắn cầm cung nỏ, vọt thẳng tới chỗ Dracula.
Dracula híp mắt lại, lúc nhìn thấy cung nỏ trong tay Tô An Lâm làm cho hắn ta nhớ tới một người.
Liệp Ma nhân Van Helsing!
Hắn ta cũng dùng vũ khí dạng này!
“Ta băm ngươi!"
Dracula gầm lên giận dữ.
Hắn ở chỗ này nhiều năm, gặp phải võ giả nơi này không tới một ngàn thì cũng khoảng tám trăm.
Điều làm cho hắn ta buồn cười chính là những võ giả nơi này đều chỉ sử dụng những vũ khí tinh luyện bình thường, những vũ khí này cho dù có kết cấu cứng rắn hơn nữa thì cũng không có hiệu quả gì khi đối phó với nó. Lý do rất đơn giản, hắn ta là Vampire.
Thể chất của hắn cực kỳ đặc biệt, chỉ có sản phẩm làm bằng bạc mới có thể gây tổn thương đến họ, bởi vì bạc mới có thể làm ô nhiễm máu tươi mà họ dựa vào để sinh tồn.
Đã là vũ khí bình thường, cho dù là pháp khí lợi hại nhất, coi như có thể gây tổn thương cho hắn nhưng cũng vô dụng.
Máu tươi của hắn đặc biệt, cho dù cả người chỉ còn lại đầu nhưng máu tươi vẫn có thể hồi phục thân thể hắn. Đó là lý do tại sao ngoại giới đều nói hắn là người bất tử.
“Tiểu tử này, lá gan có vẻ lớn nhỉ, nhưng đối mặt với công kích của ta đã bị dọa thành như vậy rồi.
Trong lòng Dracula cười lạnh, bởi vì sau khi hắn giết tới, Tô An Lâm trước mặt thế mà lại không nhúc nhích.
Đây không phải là bị doạ đến choáng váng thì là gì chứ?
Nhưng không ngờ, đúng lúc này, Tô An Lâm phát động xạ kích.
Mũi tên trong tay lập tức bắn ra.
“Vù!"
"Hả?"
Lúc này, Dracula mới phát hiện có gì đó không ổn, Tô An Lâm trước mặt quá mức bình tĩnh, điều này không hợp lẽ thường.
Hơn nữa mũi tên phóng tới hình như có toả ra ánh sáng bạc.
Khoan đã, bạc?
Phụt phụt!
Không đợi hắn kịp phản ứng, mũi tên đã lập tức đâm vào ngực hắn.
Dracula ôm ngực, một cỗ lực lượng nóng rực nhanh chóng lấy vết thương của hắn làm trung tâm mà lan tràn ra.
"A.."
Hắn tức giận gầm thét:
“Bạc, là bạc."
“Quả nhiên hữu dụng"
Nhìn thấy bộ dáng vô cùng đau khổ của Dracula, vẻ mặt Tô An Lâm vui vẻ.
Hắn nhanh chóng căng tiếp một mũi tên khác, hét lớn về phía xung quanh:
“Thất thần cái gì, hắn sợ bạc, mau tấn công"
Cầm Tiên Tử phản ứng lại, nàng hất mũi tên trong tay lên, vù!
Mũi tên lấp lánh ánh sáng bạc cắm vào sống lưng Dracula.
"A..."
Dracula lần nữa kêu thảm thiết, bộ dáng chật vật.
Lúc này hắn nửa quỳ trên mặt đất, theo đó, từng cây mũi tên ở bốn phía không ngừng phóng tới, hắn thật giống như một con nhím, bộ dạng thoạt nhìn rất buồn cười.
Tô An Lâm lập tức hưng phấn, quả nhiên thành công.
Những người khác cũng vậy, nhất là Phương Hỉ, cười to không thôi:
“Ha ha, ta đã nói mà, Tô đại ca sẽ có cách thôi"
“Tô An Lâm, trước đó đã trách oan cho ngươi rồi.
Trương Á xin lỗi.
Lận Dương cũng thành khẩn nói:
“Ta cũng xin lỗi vì sự ngạo mạn trước đây của ta"
Tô An Lâm xua tay nói:
“Ôi, hai vị khách khí rồi, tất cả mọi người đều suy nghĩa vì đoàn đội thôi.
“Các ngươi, các ngươi cho rằng làm vậy là có thể đối phó với ta sao?” Dracula cắn răng, thân thể của hắn từng chút một bức mũi tên ra.
Nhưng Tô An Lâm sẽ không cho hắn cơ hội này.
“Ta biết ngươi có thân thể bất tử, cho nên, bọn ta đương nhiên sẽ không bỏ qua cho ngươi như vậy"
Mặc dù Dracula sợ các sản phẩm làm bằng bạc, nhưng điều này không có nghĩa là có thể giết chết hắn.
Chỉ là làm cho hắn mất đi lực hành động mà thôi.
Dụng ý của Tô An Lâm là tìm một chỗ rồi giam triệt để hắn ở trong đó.
“Đi, chúng ta ra ngoài, phong ấn hắn xuống đất.
“Ha ha, thật thú vị"
Phương Hỉ chủ động tiến lên, cùng một nam đệ tử khác nâng Dracula lên.
Đi tới phía sau tháp cương thi, mấy người nhanh chóng đào một cái hố, sau khi ném Dracula vào, Tô An Lâm lấy tất cả mũi tên đâm vào tứ chi và ngực của Dracula, thậm chí trên mặt cũng bị dính mấy mũi tên.
Sau khi làm xong, Dracula bởi vì quá đau đớn mà hoàn toàn quên mất việc nói chuyện.
Chỉ là ánh mắt vẫn oán độc nhìn chằm chằm Tô An Lâm.
“Được rồi, chôn ở đây đi"
Tô An Lâm nói.
1027 chữ