Chương 1005: Hình Như Có Người Đang Bị Thương

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1005: Hình Như Có Người Đang Bị Thương

Chỉ có tình hình của Cầm Tiên Tử là khá hơn một chút, nàng vội vàng nuốt vào một viên đan dược.

Trong miệng Trần Như Huyên tràn ra máu tươi, sắc mặt hơi trắng bệch.

Ước chừng qua hơn mười giây, sóng âm chấn động mới tản đi, Trương Á cắn răng:

“Đi, đi mau, nếu có thêm một đợt công kích như vậy nữa, chỉ e chúng ta không đi được đâu?

Tô An Lâm cũng gật đầu, đợt công kích vừa rồi khiến mỗi người đều bị chấn động đến nỗi hộc máu.

Đặc biệt là một vài người yếu, đã mất 200 giọt máu.

Một đám người phát động tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài, ngay sau đó, Tô An Lâm nhìn thấy một mảnh đất trống.

Ở phía bên kia của bãi đất trống là sương mù trắng.

“Vu Sư trấn, đến rồi.

Tô An Lâm trầm giọng.

Cứ như vậy nhìn qua, bên kia đều là khu vực sương mù, căn bản nhìn không rõ.

Tô An Lâm biết, trong mảnh sương mù kia có truyền tống trận, sau khi đi vào sẽ tự động tiến vào Vu Sư trấn.

Mọi người sẽ bị thất lạc nhau.

“Đi vào ngay, sau đó thì tụ họp ở khu vực trung tâm.

Trương Á hộ.

Hiện giờ họ chỉ còn lại có 15 người, mới tiến vào được mấy ngày đã tổn thất mất ba đại cao thủ, tỷ lệ tổn thất không thể nói là không cao.

Vấn đề là bây giờ tất cả mọi người đều đã bị thương.

“Ầm ầm.."

Mặt đất rung chuyển một lần nữa.

Lần này, ngay cả rất nhiều đại thụ đều bị đụng ngã.

“Tớ đó mau, chạy nhanh đi!"

Không hề do dự, Tô An Lâm đâm thẳng vào đám sương mù trắng.

Trước mặt chợt lóe lên ánh sáng trắng, ngay sau đó, Tô An Lâm phát hiện mình đã đứng ở một bãi đất trống. Xung quanh là một đồng cỏ xanh mướt, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, tinh thần thoải mái.

“An toàn rồi!"

Tô An Lâm ngồi phịch xuống đất thở hổn hển, sau đó hắn uống vào một viên thuốc chữa thương trước.

Nhớ lại đòn tấn công vừa rồi của Cự Hùng thú, trong lòng hắn vô cùng sợ hãi.

Nó thực sự là quá cường đại!

Nghỉ ngơi một lát, Tô An Lâm mới ngồi dậy, nhìn về phía xung quanh.

“Nơi này chính là Vu Sư trấn?"

Khác với trong ấn tượng của hắn, nơi gọi là Vu Sư trấn phải là một nơi tràn ngập âm khí và khí tức quỷ quyệt chứ.

Làm không tốt thì có thể xuất hiện một Vu sư giết người bất cứ lúc này hay bất cứ chỗ nào.

Nhưng bây giờ lại hoàn toàn khác.

Ở phía trước là một tiểu thành trấn yên bình.

Những ngôi nhà san sát nối tiếp nhau, những con đường rộng lớn và sáng sủa cùng với những người bình thường lao động trên đồng ruộng.

Ngươi nói đây là nơi quái vật hoành hành ư? Đánh chết người ta cũng không tin.

Tuy nhiên, theo thông tin, điều khủng khiếp nhất ở đây là khi vô tình xuất hiện quái vật ở ngay bên cạnh ngươi.

Lúc này chỉ có một mình Tô An Lâm.

Hắn đi về phía trước dọc theo con đường nhỏ, hắn ôm ngực, cảm giác lồng ngực hơi khó chịu.

Điều này là bởi vì vừa rồi hắn cũng bị chấn thương, đòn tấn công có dư chấn cường đại kia quả thật làm cho hắn cảm nhận được cảm giác khó thở.

“Phải ở đây chữa thương một lát.

Tô An Lâm thì thầm, nhưng việc cấp bách trước mắt là đến khu vực trung tâm để tụ họp với những người khác.

Vừa mới đi chưa được mấy bước, trước mặt có hai thôn dân - một nam một nữ đi tới.

“A, là người ngoại lai"

Người nam chú ý ngay tới Tô An Lâm, vô cùng cảnh giác.

Người nữ hơi sửng sốt, kéo kéo nam nhân, ý bảo không nên nóng vội.

Tô An Lâm đi tới, chắp ray nói:

“Hai vị, ta đi ngang qua đây.

Y phục trên người hắn có chút khác biệt với người ở đây, cho nên rất dễ dàng bị nhận ra là người ngoại lai.

Nam tử gật đầu và nói:

“Ta thấy hình như ngươi đang bị thương"

Nữ tử chỉ chỉ vào một con phố ở phía xa:

“Đằng kia có một y quán đấy"

"Đa tạ"

Tô An Lâm chắp tay.

“Các ngươi là người ngoại lai nên rất dễ gặp phải Vu sư tà ác, phải cẩn thận một chút.

Khi đi ngang qua cặp vợ chồng, nam tử tốt bụng nhắc nhở.

Tô An Lâm tỏ vẻ đã hiểu, bình tĩnh rời đi.

"Khà!"

Phía sau hình như có tiếng xé gió truyền đến.

“Nguy hiểm!"

Cùng lúc đó, Trường Bì Tiên Kinh ở trong ngực dường như nóng lên.

Hai người này có vấn đề.

Sắc mặt Tô An Lâm khẽ biến đổi, hắn quay đầu nhìn lại, một nam một nữ này đã hoàn toàn không còn bộ dáng trước đó.

Khuôn mặt hai người méo mó, thân thể cao tới ba thước.

Tứ chi đã biến thành xúc tu, toàn bộ khuôn mặt rất giống như bướu thịt khổng lồ, không có ngũ quan, chỉ có một cái miệng thật lớn.

"Khà!"

Xúc tu bắn về phía Tô An Lâm.

“Cái quỷ gì thế này.

Tô An Lâm lăn lộn một vòng sau đó phát động công kích, một giây sau móc nỏ ra.

“Vù!"

Một mũi tên nỏ bắn qua, ghim chặt một nhánh xúc tu.

Nhưng càng nhiều xúc tu hơn phóng tới.

Những xúc tu này rất giống như những cây gai nhọn, đâm xuyên thân thể Tô An Lâm.

Chấn Thiên Phủ vào tay, Tô An Lâm quét qua, từng nhánh xúc tu vọt tới đều bị chặt đứt. Nhưng vẫn có một xúc tu quấn chặt chân phải của Tô An Lâm, ý đồ muốn kéo hắn đi.

1025 chữ