Chương 1006: Phải Đặc Biệt Cẩn Thận

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1006: Phải Đặc Biệt Cẩn Thận

Trong lòng Tô An Lâm cảnh giác, hai chân giống như rễ cây, vững vàng đâm vào mặt đất, cùng lúc đó, một lực đạo rất lớn trào dâng trong cơ thể hắn.

“Kim Cang Thiết Cốt!"

Hắn khẽ quát, thân thể bắt đầu bành trướng, cơ bắp cuồn cuộn, trong nháy mắt rìu chém về phía xúc tu trên mặt đất.

"Phụt!"

Đến giờ phút này, tất cả các xúc tu đã bị cắt đứt.

Nhưng hai con quái vật vẫn không hề lùi bước, xúc tu của chúng lại khôi phục, bọn chúng vung vẩy xúc tu, càng ngày càng gần về phía Tô An Lâm.

Trong lòng Tô An Lâm căng thẳng, hai con quái vật này rất cổ quái.

Một phút trước còn là thôn dân bình thường, vừa quay đầu lại đã biến thành bộ dáng này.

Đánh lén ư?

Hắn nhớ tớ lời nhắc nhở của Phương Hỉ lúc trước.

Không được tin tưởng bất kỳ kẻ nào. Những lời này quả nhiên không sai, hắn vừa mới thấy đôi vợ chồng này vẻ mặt hiền lành, hoàn toàn không có vẻ giả dối g. Nhưng vừa quay đầu lại, không ngờ hai người lại biến thành như vậy, điều này tuyệt đối không hợp lẽ thường.

Hai con quái vật một trước một sau, thân thể nửa ngồi, lập tức giống như đạn vàng, lướt tới đỉnh đầu Tô An Lâm.

Tô An Lâm không dám dừng lại, hắn cũng đứng dậy, dùng rìu đánh về phía nữ quái đi đầu, chém trên không trung.

Mặc dù tốc độ và lực lượng của quái vật này rất mạnh, nhưng suy cho cùng cũng không có công pháp, cho nên động tác không linh hoạt lắm.

Hai quái vật rất giống như người máy cứng ngắc, động tác để lộ rất nhiều chỗ sơ hở, lúc này mới cho Tô An Lâm nhân cơ hội.

Phut phut!

Một nhát rìu này đã chém gãy cổ nữ quái vật, máu tươi vẩy lên mặt đất, nữ quái vật rơi xuống đất, không nhúc nhích.

Nam quái vật dường như không có cảm giác, nhìn chằm chằm Tô An Lâm, ào ào xông tới.

Tô An Lâm xoay người lại, dùng rìu ném về phía quái vật.

"Phụt!"

Rìu chém vào đầu tên quái vật.

Quái vật bị đập ngã xuống đất, không nhúc nhích nữa.

“Hây!"

Tô An Lâm thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên, lồng ngực dâng lên một trận khó chịu, lại ho khan kịch liệt.

Vừa mới chiến đấu đã làm ảnh hưởng đến thương thế, làm cho hắn cực kỳ khó chịu.

Hắn đi qua nhổ rìu lên, thu hồi túi trữ vật.

Hắn nhìn xung quanh, thấy không có ai ở đây mới nhanh chóng rời khỏi đây.

“Không được tin tưởng bất kỳ kẻ nào, tiếp theo, ta phải đặc biệt cẩn thận.

Tô An Lâm trầm giọng.

Số lượng quái vật vừa rồi may mà chỉ có hai người, nếu không số lượng nhiều hơn thì rất phiền phức.

Chẳng bao lâu hắn đã tiến vào thị trấn.

“Bánh bao, bánh bao nóng hổi đây.

“Khách điểm có món ăn mới, cá bạo dầu lớn, ăn rất ngon nha.

Nghe những tiếng ồn ào xung quanh, Tô An Lâm chen chúc vào đám đông.

Hắn đã thay một bộ y phục khác, máu tươi trên người cũng không còn.

Chẳng mấy chốc, hắn đi vào một khách điếm, gọi hai món ăn nhẹ, định ăn ngay cho nóng.

Món ăn của thế giới này rất đơn giản, ít hơn ngoại giới rất nhiều.

Nguyên nhân đương nhiên là bởi vì thực phẩm ở đây ít ỏi, ngoại trừ gà vịt ngỗng và thịt lợn thì ngay cả trâu bò cũng không có.

Tô An Lâm gọi một con gà và một vài đồ ăn nhẹ, bắt đầu ăn.

“Không biết những người khác thế nào rồi.

Hắn than thở, tính ra mấy ngày nay đã đi được một phần mười lộ trình, cũng đã bị hành cho chật vật như thế ở Man Hoang Chi Địa, nếu như đi xa hơn nữa thì chẳng phải sẽ mệt mỏi hơn sao.

“Không hay rồi, không hay rồi, hai vợ chồng Trương gia bị người ta giết chết rồi. Trong khi Tô An Lâm đang suy nghĩ, các thôn dân mang theo hai thi thể trở về.

Tô An Lâm cầm một cái đùi gà trong tay, gặm một cái rồi chạy ra đường tò mò nhìn xung quanh.

Trên một chiếc xe ba gác đang kéo hai thi thể, một thi thể bị chém đầu, một thi thể trên mặt có dấu vết bị rìu chém.

Y phục của hai người đều đã rách nát, giống như trước khi chết đã từng bị dã thú xé rách vậy.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Tô An Lâm hoảng hốt!

Không ngờ lại là họ.

Hắn lập tức nhận ra hai thi thể này, chính là cặp vợ chồng trước đó đột nhiên biến thành quái vật.

Sở dĩ y phục của họ rách nát cũng không phải là vì bị dã thú xé rách, mà là bởi vì sau khi họ biến hoá, xúc tu trong cơ thể xông ra, đã xé rách y phục của họ.

Tô An Lâm cảm thấy không thể tin được, nhỏ giọng nói:

“Sau khi chết, quái vật lại khôi phục hình người? Vậy họ là quái vật hay con người?"

Trong lúc đó, Tô An Lâm nghĩ đến một khả năng.

Một khả năng khủng khiếp.

“Có lẽ, sở dĩ nói, không được tin tưởng bất kỳ người nào là bởi vì người của thế giới này đều là quái vật!"

Hắn không khỏi nhìn xung quanh.

Một đám người vốn hiền lành, lúc này đều tò mò nhìn Tô An Lâm.

Đúng vậy, ánh mắt mọi người đều hướng về phía hắn.

“Bắt hắn lại!"

"Gừ!"

Bàn tay của một người lập tức biến thành một xúc tu, bắn về phía Tô An Lâm.

“Làm cái gì vậy.

Sắc mặt Tô An Lâm biến đổi.

1031 chữ