Chương 1007: Nữ Tử Trên Nóc Nhà

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1007: Nữ Tử Trên Nóc Nhà

Xung quanh đây có ít nhất bốn năm mươi người.

Nhiều người như vậy nếu đột nhiên biến hoá, vậy thì xong rồi.

Hắn nhìn về phía phòng trà đối diện, bên ngoài có một cái áo choàng, hắn nhảy lên, giẫm lên áo choàng rồi lướt qua nóc nhà.

Phía sau, tất cả mọi người đều đã biến thành bộ dáng quái vật, gào thét với Tô An Lâm.

“Trường Bì Tiên Kinh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

“Tại sao tất cả mọi người đều biến thành quái vật!"

“Vì sao...?"

Tất cả mọi người đã trở thành quái vật.

Tô An Lâm trốn trên nóc nhà, liên tục nhảy mấy cái, cuối cùng cũng rời khỏi khu vực này.

Điều làm cho hắn thấy kỳ quái chính là đám quái vật vừa rồi không truy đuổi tới đây nữa.

“Tình huống cụ thể thì ta cũng không biết, nhưng họ là người, ít nhất trong mắt của ta thì là người.

Nhìn Trường Bì Tiên Kinh đáp lại, Tô An Lâm khó tin hỏi:

“Tất cả đều biến thành quái vật, còn nói họ là người?"

Trường Bì Tiên Kinh không trả lời tiếp, chứng tỏ nó cũng không biết rõ.

Lúc này, Tô An Lâm nhìn xung quanh, phát hiện không biết mình đang ở đâu rồi.

Ở đây giống như một vùng ngoại thsgnh.

Ngay lúc hắn cảm thấy kỳ quái thì xuất hiện một nữ tử có dáng người khá nhỏ nhắn nhảy lên nóc nhà.

"Ai?"

Tô An Lâm giơ đao lên, cảnh giác nhìn đối phương.

Nữ tử ăn mặc rất đoan trang, một bộ hắc bào, đầu đội vải mỏng đen, không thấy rõ mặt nàng.

Nhưng có thể nhìn thấy đôi mắt nàng lộ ra bên ngoài, con ngươi màu đen lấp lánh có hồn, toả ra áng sáng khác lạ, nàng cũng nhìn về phía Tô An Lâm, trong mắt lóe lên tinh mang.

“Ngươi cảm thấy rất khó hiểu.

Nữ tử lên tiếng:

“Những chuyện vừa rồi ta đều nhìn thấy.

“Những người đó đều là quái vật, còn ngươi thì sao?"

Tô An Lâm hỏi.

“Ta đương nhiên không phải.

Suy nghĩ một lát, nữ tử tiếp tục nói:

“Ta là Vu sư mà họ hay nhắc tới đấy"

Thực ra Tô An Lâm đã đoán được thân phận của nữ tử, nàng chính là Vu sư.

Bởi vì vừa rồi lúc nữ tử lên nóc nhà, không phải là phát động khinh công mà là bay lên.

Điều này là điển hình của vu thuật.

Truyền thuyết kể rằng, sở dĩ Vu sư khủng khiếp là bởi vì có vu thuật.

Thông qua vu thuật là có thể biến con người thành quái vật, họ sử dụng vu thuật để giết người, sử dụng vu thuật để bay, theo một nghĩa nào đó, vu thuật rất giống như ma thuật.

Giờ khắc này, Tô An Lâm nhớ tới lời Phương Hỉ từng nói: Tin tưởng Vu sư là người thiện lương.

“Nghe nói ta là Vu sư, có phải ngươi rất sợ hãi đúng không?"

Nữ tử nở nụ cười sâu sắc:

“Nhưng tốt nhất là ngươi nên tin tưởng ta, nếu không, sớm muộn gì ngươi cũng chết ở đây thôi"

Tô An Lâm gật đầu nói:

“Vậy tiếp theo ta nên làm như thế nào?"

“Đi theo ta, ta dẫn ngươi đến nhà an toàn.

Nữ tử quay đầu, phát động vu thuật, thân thể giống như bồ công anh, lơ lửng giữa không trung, sau đó tăng bay về phía cánh đồng đằng xa xa.

Tô An Lâm suy nghĩ một hồi, sau đó vẫn quyết định đi theo.

Rất đơn giản, nếu trong đầu nữ tử này có ý đồ bất chính thì đã có thể xuống tay với hắn từ lâu rồi, không cần phải dẫn hắn đi đâu nữa.

Tô An Lâm lướt ra ngoài, nhảy xuống nóc nhà, nhìn xung quanh thì phát hiện không có người, lập tức tiếp tục đi ra ngoài.

Khoảng hơn 20 phút sau, nữ tử đưa Tô An Lâm đến một ngôi nhà nhỏ bên cánh đồng.

“Chỗ này là chỗ ta ở, ngươi là nhân loại thứ năm tới đây đấy.

Nữ tử mỉm cười, nụ cười rất đáng yêu:

“Ta là Tiểu Nguyệt.

“Cho nên, Vu sư ngươi thu nhận ta sao?"

Tô An Lâm nhìn nữ hài nói:

“Không lo lắng ta là người xấu à?"

“Ngươi không phải, hơn nữa, ta cũng là vì giúp ngươi, cũng không muốn để ngươi tổn thương đến những thôn dân kia"

“Có thể nói cho ta biết rõ chuyện gì đang xảy ra không?"

Tô An Lâm khó hiểu hỏi.

“Vào nhà trước đi, trên người ngươi có một luồng khí tức sẽ làm cho những quái vật kia thức tỉnh"

Tiểu Nguyệt mở cửa ra, bên trong có chút tối tăm.

Cách bài trí trong nhà không khác gì nhà của người bình thường.

Có một chiếc bàn vuông rất dài, phía trên trưng bày một lọ hoa tươi màu xanh.

Trên mặt đất có một vài đường vẫn có màu trắng kỳ lạ, hình như là ký hiệu trận pháp, quỷ dị khó hiểu.

Tô An Lâm vào nhà, Tiểu Nguyệt đóng cửa, nhẹ nhàng thở ra:

“Khí tức trên người ngươi thật đúng là kỳ quái.

“Ý của ngươi là, sở dĩ những quái vật kia tập kích ta chính là bởi vì khí tức trên người ta?"

“Không sai, quái vật biến thân, hầu hết tình huống là vì nghe được hai chữ Vu sư, một nguyên nhân khác chính là giống như ngươi, cảm nhận được cái gì đó. Trên người ngươi có một luồng tà khí.

Tiểu Nguyệt nghiêm túc nói.

Mặt Tô An Lâm không hề thay đổi nhưng trong lòng lại khẽ động:

“Tà khí"

Hắn lấy Trường Bì Tiên Kinh ra, Tiểu Nguyệt tập trung nhìn, sắc mặt khẽ biến đổi:

“Chính là cái này, tà khí của ngươi chính là đến từ cái này, đây không phải là thứ tốt gì, ta khuyên nên ngươi ném nó đi”1029 chữ