Chương 1012: Tiên Đạo Trong Truyền Thuyết

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1012: Tiên Đạo Trong Truyền Thuyết

Ở Man Hoang Chi Địa lâu như vậy, giá trị kinh nghiệm của hắn đã đạt tới hơn hai mươi bảy vạn điểm. Thật ra, hắn cũng muốn giải quyết nhiều yêu thú hơn một ít, nhưng đáng tiếc là yêu thú ở nơi đó thật sự quá mạnh. Càng về sau, hắn càng thấy cố sức, đan dược chữa thương, đan dược bổ sung lực lượng đã tiêu hao gần hết. Hắn lo rằng bản thân mình sẽ lại gặp phải yêu thú giống như là gấu khổng lồ, cho nên quyết định đi ra trước. Còn về thanh máu, trong lúc lục soát ở trong rừng, hắn cũng đã gặp được không ít thứ tốt, làm cho thanh máu của hấn tăng lên không ít, lúc này mới đạt tới 1480 điểm.

"Cộc cộc cộc!"

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa kịch liệt:

"Có người ở trong không, ta là chủ nhà của ngươi, mở cửa, mau mở cửa ra!"

Giọng điệu có vẻ rất vội vàng.

Tô An Lâm nhăn mày lại, chủ nhà này của hắn là một nam tử năm sáu mươi tuổi, không phải là người dễ nói chuyện. Nhưng mà hắn cảm thấy bản thân mình chưa từng đi trêu chọc người ta, sao lại đột nhiên đến đập cửa nhà hắn như vậy?

Hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn đi qua mở cửa:

"Đến đây.

Chỗ mà hắn ở là một khu giống như cắm lều trại, xây dựng nhà không theo quy củ, có chỗ nào trống là dựng nhà lên, cực kỳ tùy ý. Rất nhiều nhà ở giống như là bị gió thổi qua là có thể đổ xuống.

Ở nơi này, đa phần là người từ ngoài đến, cũng giống như hắn đến đây để tìm kiếm tiên đạo. Chỉ là, cho dù chính Tô An Lâm hắn cũng không thể ngờ tới, nơi có thể tìm được tiên đạo trong truyền thuyết, lại có cuộc sống sinh hoạt... Dơ dáy bẩn thỉu như vậy.

Ngay từ đầu hắn cũng nghĩ đến chuyện đi vào trong thành tìm chỗ ở tốt để cư trú. Nhưng mà vấn đề là, giá cả thuê nhà ở chỗ này quá đắt đỏ, tuy rằng hắn mang theo hơn một ngàn lượng vàng, nhưng dựa theo giá trị hàng hóa cùng với giá cả cư trú ở chỗ này, chỉ qua ba tháng là phải tiêu gần hết.

Vì thế cho nên hắn chỉ có thể đi vào sống tạm trong Bằng Hộ khu. Bằng Hộ khu này là nơi mà các võ giả từ khắp nơi đến ở.

Chuyện làm cho Tô An Lâm cảm thấy ngoài ý muốn là, có người từ bên ngoài tới đây, không cần trải qua nhiều khó khăn gian khổ là có thể đi vào đây. Cái này làm cho hắn cảm thấy rất không công bằng, đúng là người so với người sẽ tức chết.

Ngẫm lại hắn và các đồng bọn phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới có thể đi vào nơi này, lại có người có thể không chút sứt mẻ, không gặp khó khăn nào cũng có thể đi tới đây.

Đương nhiên, kết quả của chuyện này là những người ở nơi này giống như ngư long hỗn tạp. Có người thực lực cường đại, có người tuy rằng có thực lực Nội Khí, nhưng mà thực lực lại thấp kém.

Tô An Lâm mở cửa ra, một mùi nước tiểu khai khú xộc vào mũi. Đây là điểm đặc sắc của Bằng Hộ khu, nơi này dân cư hỗn loạn, không có ai chịu thương chịu khó đi rửa sạch chất thải bài tiết, rất nhiều người còn đi giải quyết ngay tại chỗ. Qua thời gian dài, quanh nhà mỗi người đều có phân cùng với nước tiểu. Lúc này còn phải cảm thấy may mắn vì trời không đổ mưa, nếu trời mưa, người sống ở đây sẽ bị huân chết.

"Chủ nhà, có việc gì sao?"

Tô An Lâm lộ ra gương mặt tươi cười, hắn không muốn vô duyên vợ cớ gây sự.

Mấy ngày qua, hắn đã biết được người ở nơi này đa số sẽ có chỗ dựa sau lưng, người thân của họ hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có quan hệ với một ít môn phái ở nơi này. Mà những môn phái có thể gọi ra tên tuổi ở đây cơ bản sẽ có cao thủ Khí Cảm cảnh tọa trấn.

Dưới tình huống như vậy, hắn cảm thấy làm người kín tiếng sẽ tốt hơn nhiều.

Chủ nhà bụng phẹ, mặc một bộ áo vàng rực rõ, phía sau có hai tên chó săn đi theo.

"Ta nói, Tô An Lâm, có người nói với ta là nơi này của ngươi luôn có âm thanh rầm rầm, có phỉa là ngươi hay đánh quyền hay luyện công gì đó không?"

"Đúng vậy, chuyện này... Có phải là ta làm ảnh hưởng đến người khác hay không?"

Đương nhiên là có ảnh hưởng rồi, chỗ này của ta còn có những người khác đến thuê, trên mảnh đất này có hơn trăm gian nhà là của ta, ngươi làm như vậy là ảnh hưởng đến người khác, về sau ta làm sao mà cho người ta thuê nhà được nữa?"

Chủ nhà trợn trừng đôi mắt.

"Đã biết, về sau ta không luyện công nữa"

"Thật ra ngươi muốn luyện công cũng không sao cả"

Chủ nhà chỉ chỉ một khu nhà tương đối tốt ở cách đó không xa:

"Bên kia, có một chỗ dành riêng cho người ta luyện công, chỉ là tiền thuê nhà đắt gấp hai mà thôi, nếu không thì ngươi đi sang đó mà ở?"

Hóa ra hắn đến đây để đẩy mạnh tiêu thụ.

Tô An Lâm đến đây ngày đầu tiên đã nghe nói khu nhà đó khá đắt đỏ, trong tay hắn không còn nhiều vàng lắm, còn cần mua những đồ vật khác nữa, không có tiền cho nên không đi đến đó thuê nhà.

1017 chữ