Chương 1013: Bất Đắc Dĩ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1013: Bất Đắc Dĩ

"Thôi, trên người ta không còn nhiều vàng lắm.

Tô An Lâm ăn ngay nói thật.

Chủ nhà hừ lạnh một tiếng:

"Quỷ nghèo! Về sau cẩn thận một chút, đừng có gây ra âm thanh ầm ĩ.

Hắn ta cũng không nói nhiều lời, dẫn người quay đầu rời đi.

"Chủ nhà đi thong thả Tô An Lâm thở dài một hơi, người ở nơi đất khách quê người, đúng là sống hà tiện.

Hắn lắc lắc đầu, suy nghĩ xen nên dùng cách nào để đi kiếm tiền. Lúc trước hắn đã suy xét đến chuyện này, cách tốt nhất là đi luyện dược.

Nơi này có rất nhiều luyện dược sư, hắn đã quan sát rồi, cho dù chỉ là luyện dược sư bình thường nhất, chỉ cần tùy tiện bày quán ra cũng có thể có được thu nhập không tồi. Dựa vào trình độ luyện dược hiện nay của hắn, tuy rằng không thể nói là rất lợi hại, nhưng mà cũng tốt hơn nhiều so với những tên luyện dược sư đó. Hiện tại hắn cũng có Huyền Nguyên đỉnh, cho nên chỉ cần mua một ít dược liệu là có thể bắt đầu luyện dược.

Tô An Lâm đang chuẩn bị đóng cửa, cửa nhà đối diện bỗng nhiên mở ra:

"Tô đạo hữu, chủ nhà đi rồi hả?"

Người nói chuyện là một nữ tu, ăn mặc mát mẻ, nàng mở một cánh cửa nhìn Tô An Lâm cười nói.

Nữ nhân này có chút không đứng đắn, thường xuyên dẫn một ít nam tử vào trong nhà, làm một chút giao dịch không sáng rọi.

Có điều Tô An Lâm thấy nhiều không trách, ở chỗ này, có rất nhiều nữ tu sĩ không thể sống nổi, vì duy trì việc tu hành, chỉ có thể bán đứng thân thể, để đổi lấy một ít tài nguyên tu luyện. Người ta không trộm cướp, dựa vào tay nghề để kiếm tiền, rất bình thường.

"Đúng vậy, chủ nhà đi rồi, Phương đạo hữu, ngươi cẩn thận như vậy làm cái gì?"

"Ta còn thiếu một ít tiền thuê nhà Phương Linh nhỏ giọng nói.

"Vậy sao, Phương đạo hữu, ta thấy gần đây công việc của ngươi không ít, sao còn thiếu tiền thuê nhà vậy?"

Tô An Lâm rất muốn hởi một câu, những tên liếm cẩu đó chạy mất hút rồi hay sao?

Phương Linh đỏ mặt lên:

"Cái gì mà công việc không ít, sao ngươi có thể ăn không nói có bôi nhọ người trong sạch như vậy?"

"A ha ha, là ta nói sai rồi, nói sai rồi, mong Phương đạo hữu không để bụng"

Tô An Lâm cười ha ha, xấu hổ mà không mất lễ phép nói.

Phương Linh cười cười, nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có ai nhìn mới chạy chậm đến bên cạnh Tô An Lâm:

"Tô đạo hữu, ta thấy ngươi ở đây một người, ta cũng ở một mình, nếu không thì chúng ta cùng sống chung với nhau đi, ngươi xem nơi đó cũng có rất nhiều người kết nhóm sinh hoạt cùng nhau"

Tô An Lâm hiểu ra, thì ra nàng muốn ở phòng miễn phí, còn thèm thân thể hắn, không phải người tốt rồi.

Đến lúc đó bản thân hắn vừa phải ra tiền vừa phải xuất lực, nghĩ qua đã thấy khủng bố.

"Không được, ngày thường ta hay có đam mê rất xấu"

Tô An Lâm ra vẻ bất đắc dĩ nói.

"Đam mê?"

Phương Linh sửng sốt, không thể tưởng tượng được mà liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái, sở dĩ nàng chủ động đi gần với Tô An Lâm, cũng là bởi vì nhìn thấy Tô An Lâm vẫn còn trẻ tuổi, bề ngoài cũng tuấn tú. Hơn nữa gần đây nàng nhìn thấy Tô An Lâm chăm chỉ luyện võ, người thanh niên này vừa nhìn đã biết là rất có lòng tiến tới. Tìm nam nhân ấy mà, không phải là nên tìm những người có tiềm lực như vậy hay sao?

Có điều, nàng nghe thấy hắn nói bản thân có đam mê, tức khắc tò mò hỏi:

"Ngươi có đam mê gì?"

Tô An Lâm lạnh lùng cười:

"Ta thích dùng roi, ta thích dùng nến sáp, ta còn thích các loại hành động tàn bạo nữa, hà hà!"

Hỏi xem ngươi có sợ không.

Không ngờ Phương Linh vừa nghe thấy vậy lập tức hưng phấn nói:

"Thì ra là người cùng nghề!"

Tô An Lâm: "..."

"Vậy ngươi cứ tận tình tra tấn ta đi Phương Linh lập tức ôm lấy cánh tay Tô An Lâm.

"Cái đó, ta không rảnh, ta còn có việc.

Phương Linh tức khắc u oán nói:

"Ngươi dọa ta hả!"

Cũng may đúng lúc này phải có một người nam nhân đi qua:

"Phương Linh"

"Hải ca tới đấy à"

Phương Linh trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách, lập tức đi tới bên cạnh nam nhân:

"Hải ca, hì hì, đã lâu không gặp ngươi rồi nha"

"Ta đi xa một chút, vào nhà đi, mấy ngày nay ta lên núi kiếm được không ít, còn có cả linh thạch"

"Oa, Hải ca, ngươi thật là lợi hại"

Hai người ôm nhau đi vào trong nhà, rất nhanh trong phòng truyền đến âm thanh vui sướng.

"Đúng là thói đời ngày sau mà"

Tô An Lâm làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ đóng cửa lại, rồi sau đó đi ra bên ngoài.

Dọc đường đi, hắn nhìn thấy từng đống phân đã phơi khô ở ven đường, phát ra mùi vị tanh tưởi. Thậm chí còn có một vài đống phân vẫn còn đang mới mẻ.

Tô An Lâm đè nén cảm giác ghê tởm xuống, thật cẩn thận tránh đi một ít đống phân, không ngờ mới đi được không bao lâu, hắn lại nhìn thấy có một cánh cửa mở ra, một nữ tử quần áo bất chỉnh bê bồn nước tiểu từ bên trong đi ra.

1013 chữ