Chương 1024: Tiếp Đón

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1024: Tiếp Đón

Hắn đem ba loại đan dược đặt vào trong ba túi đen khác nhau, sau đó thay một bộ quần áo mới mua, che chắn đơn giản dung mạo của mình lại, sau đó đi ra ngoài.

Hắn chuẩn bị đem bán hết toàn bộ chỗ đan dược này.

Mặc dù nói rằng trị an bên trong Bạch Điểu Thành rất yên bình, bình thường sẽ không cần phải lo lắng tiết lộ thân phận sẽ dẫn tới sự chú ý của người khác. Nhưng cho dù là vậy, hắn vẫn phải cẩn thận một chút vẫn hơn.

Suy cho cùng tuy rằng trị an ở Bạch Điểu Thành có tốt, nhưng ở khu ổ chuột bên này thì chưa chắc, mọi việc vẫn nên cẩn thận hơn một chút cũng không sai gì.

Đầu tiên Tô An Lâm đi đến tiệm dược lớn nhất.

Hắn vốn tưởng rằng, khi hắn lấy Bạch hổ đan cực phẩm ra, nhân viên trong tiệm nhìn thấy được thì hắn sẽ có thể bán được với giá tốt.

Nào ngờ, đám người trong tiệm vừa xem liền thẳng thừng đuổi người đi.

“Bệnh thần kinh hả, đan dược còn chẳng có cả dược hương mà nói là đan dược cực phẩm? Tức cười chết đi được.

Tô An Lâm chưa từng nghĩ đến lại có người không biết nhìn hàng đến như vậy.

Cũng đúng thôi, người ở nơi này kiểm tra phẩm cấp của đan được, thông qua ba cách nhìn, ngửi, nếm mà.

Trong số đó, ngửi là bước vô cùng quan trọng.

Thông qua khứu giác, ngửi ra mùi vị dược hương bên trong đan dược, mùi càng nồng đậm, chứng tỏ đan được càng tốt. Nhưng cách này ở trong mắt Tô An Lâm thực sự quá mức lạc hậu, là một biện pháp vô cùng vô dụng. Bởi vì nếu như gặp phải những loại đan dược mới bị khóa chặt dược hương bên trong giống như đan được của hắn, thì cách ngửi đan dược hoàn toàn không có tác dụng.

Thấy đối phương cũng chỉ là một nhân viên quèn trong tiệm, Tô An Lâm đương nhiên sẽ không chấp nhặt với hắn ta.

Tô An Lâm dứt khoát nói:

“Ngươi không có chuyên môn, thế này đi, ngươi đi bảo người có chuyên môn giám định đan được trong tiệm các ngươi ra đây?

Gã nhân viên cau mày lại:

“Ta nói rồi, ngươi nói muốn bảo Tống đại sư ra đây thì phải đi ra gặp ngươi chắc, ngươi có biết một ngày cửa tiệm bọn ta sẽ tiếp đón bao nhiêu người giống như ngươi không? Không đến mười người thì cũng tám người như ngươi! Tống đại sư ngày ngày đều phải luyện đan, nếu như dùng thời gian để tiếp mấy người như các ngươi thì còn thời gian để luyện đan sao?"

Thực chất thái độ của gã nhân viên như vậy cũng coi như rất tốt rồi.

Dù sao trông tuổi tác Tô An Lâm cũng không lớn, mà lại dõng dạc nói muốn giám định đan được cực phẩm, quan trọng là đan được này không có chút dược hương nào, cho dù có nói cho ai nghe, e rằng đều sẽ bị người ta chất vấn như vậy..

“Vậy chỗ ngươi có người nào giám định chuyên nghiệp một chút hay không?"

Tô An Lâm vẫn chưa từ bỏ ý định, chỗ đan dược này của hắn tuyệt đối là đồ tốt, đáng tiếc người trước mặt lại không biết nhìn hàng.

“Có!"

Nhân viên cửa tiệm gật đầu.

“Vậy có thể làm phiền ngươi mời người nọ ra đây được không?"

Gã nhân viên chỉ vào mình:

“Ta chính là người giám định đó đây.

Tô An Lâm: “..."

Hay thật, vai hề này hóa ra lại là chính mình.

“Thôi vậy"

Nói đến nước này, Tô An Lâm biết rõ đã không cần thiết để nói tiếp nữa.

Hắn chỉ lắc đầu, đi ra khỏi cửa tiệm.

“Bỏ đi, đi đến cửa tiệm khác vậy, đồ tốt chỉ tạm thời chưa gặp được người có duyên mà thôi..."

Tô An Lâm thầm an ủi chính mình, đi về hướng cửa tiệm đan dược lớn thứ hai.

Chưởng quầy bên trong tiệm đúng lúc có thời gian rảnh, lúc nhìn thấy Tô An Lâm lấy ra đan được cực phẩm, trong ánh mắt hắn ta lộ ra vẻ nghi ngờ.

“Không hề có chút dược hương nào, ngươi nói đây là đan dược cực phẩm, tức cười chết ta rồi..."

Bị ông chủ chế giễu, Tô An Lâm thật sự rất tức giận, nhưng rất nhanh hắn đã hít sâu một hơi, người ta không hiểu, người ta không hiểu, không có gì phải tức giận cả. Nếu đổi vị trí để suy nghĩ, mình mà là họ, không phải khi chưa hiểu gì mình cũng sẽ làm như vậy sao? Cho nên vấn đề là tại mình, nếu mình nói rõ mọi chuyện chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Sau khi an ủi bản thân như thế, Tô An Lâm bắt đầu nghiêm túc giải thích:

“Ông chủ, nếu ngươi thật sự không tin, có thể dùng thử một viên đan dược.

“Dùng thử?"

Ông chủ vui vẻ:“Tiểu hỏa tử, nhỡ may đan dược này của ngươi là đan độc, ta mà dùng chẳng phải là sẽ trúng độc sao, đến lúc đó ngươi phủi mông rời đi, ta phải làm sao bây giờ?"

Tô An Lâm sững sờ, không ngờ đối phương sẽ nghĩ như vậy “Vậy ta sẽ cắt đan dược ra, chắc chắn sẽ có mùi thuốc “Được rồi được rồi, dù cắt ra có mùi thuốc thì sao chứ? Bây giờ cái của ngươi không có mùi thuốc là đã có vấn đề rồi, ta không nhận được.

Ông chủ khoát tay đuổi người.

Đương nhiên là Tô An Lâm cũng không tiện ở đây tiếp nữa, trong lòng có chút bất đắc dĩ, chuyện này là sao? Mình luyện được đan dược phẩm chất cao, thế mà lại không có ai biết nhìn nhận cả.

1059 chữ