Chương 1025: Xem Tình Hình Ngày Mai Đã

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1025: Xem Tình Hình Ngày Mai Đã

Sau đó, Tô An Lâm lại đến mấy tiệm thuốc khác, nhưng căn bản không hề có ai muốn nhận giống y như trước đó vậy. Không còn cách nào khác, cuối cùng Tô An Lâm chỉ có thể trở lại khu Bằng Hộ, nhìn dòng người đến người đi trong khu, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi. Không ngờ chỉ muốn bán chút đan dược mà cũng khó khăn như thế.

Đương nhiên, chút khó khăn này vẫn chưa thấm vào đâu với Tô An Lâm. Những khó khăn hắn gặp phải trước kia còn khổ hơn gấp trăm ngàn lần, không phải hắn đều vượt qua được sao, cho nên chuyện này không tính là gì cả. Bây giờ hắn đang nghĩ phải dùng cách gì để chào hàng bán đan dược ra ngoài. Hắn tin tưởng phẩm chất đan dược của mình, chỉ cần dùng thử chắc chắn sẽ có khách hàng quen, đến lúc đó một truyền mười, mười truyền trăm, mình sẽ bán được rất nhiều đan dược. Nhưng vấn đề là bây giờ không có tiệm thuốc nào đồng ý nhận cả. Tô An Lâm buồn phiền về đến nhà, đột nhiên chú ý tới Phương Linh nhà đối diện đang dẫn một nam tu sĩ về nhà. Hiển nhiên nam tu sĩ kia định ở đó lâu dài, trừ một bọc hành lý ra thì phía sau còn có một cái xe kéo, bên trên đều là đồ dùng trong nhà, thậm chí còn có cả đồ uống trà.

Nàng đã tìm được phiếu cơm dài hạn rồi sao?

Tô An Lâm nhìn Phương Linh bằng vẻ mặt kỳ quái, gần đây hắn được nghe nói rất nhiều chuyện, thật ra có rất nhiều nữ tu sĩ không muốn tiếp khách thường xuyên, nếu may mắn tìm được một phiếu cơm dài hạn thì có thể sống chung cùng nhau. Nam tu sĩ sẽ ra ngoài liều mạng kiếm một chút tài nguyên tu luyện, nữ tu sĩ chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa.

Lúc này, nam tu sĩ cũng chú ý tới Tô An Lâm. Thấy dung mạo của Tô An Lâm, lại nhìn thoáng qua Phương Linh, hắn lập tức có một cảm giác nguy hiểm.

“Khụ khụ, vị đạo hữu này, ta tên là Hoàng Bách Lâm, là tướng công của Phương Linh Hoàng Bách Lâm vừa lên tiếng đã khẳng định chủ quyền:

“Về sau ta cũng chuyển tới đây, mong được quan tâm nhiều hơn.

Tô An Lâm gật đầu:

“Chào ngươi, ta tên là Tô An Lâm"

“Có rảnh thì tới nhà chơi, hôm nay ta còn bận thu dọn đồ đạc, nếu không ngày mai, ngày mai ta sẽ mời cơm. Hoàng Bách Lâm vừa cười vừa nói.

Tô An Lâm tùy ý gật đầu:

“Phải xem tình hình ngày mai đã"

Hắn đang định vào nhà, Phương Linh lại xen vào:

“Cái gì mà phải xem tình hình, mai ta sẽ nấu mấy món, ngươi qua đây uống một chén đi “À...Vậy được."

Tô An Lâm cũng không muốn tỏ vẻ không thích sống chung, đành gật đầu đồng ý.

“Cứ quyết định như vậy đi, ta nói cho ngươi biết, vợ ta nấu cơm rất ngon.

Hoàng Bách Lâm tiếp tục khẳng định chủ quyền, dù sao hắn và Phương Linh mới ở với nhau được một thời gian ngắn, quan hệ cũng không chặt chẽ lắm. Hắn cũng dựa vào da mặt dày mới đến đây, cho nên cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

“Được rồi, vậy ngày mai gặp sau"

Một đêm trôi qua, rạng sáng ngày hôm sau, Tô An Lâm chuẩn bị vào thành chào bán đan dược của hắn. Nhưng hôm nay còn chưa kịp ra ngoài đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Cốc cốc cốc!"

Tô An Lâm đi ra mở cửa, phát hiện là Hoàng Bách Lâm. Hắn mặc quần áo màu đỏ trông khá bắt mắt, trong tay cầm hai cái ấm đựng rượu màu xanh, nhếch miệng cười với Tô An Lâm.

“Hoàng đại ca, ngươi..

Tô An Lâm nhíu mày.

Hoàng Bách Lâm cười nói:

“Tô huynh đệ đúng là quý nhân nhiều chuyện hay quên, không phải tối hôm qua đã nói với ngươi rồi sao, hôm nay ta muốn mời ngươi uống rượu Tô An Lâm còn chưa kịp từ chối, Hoàng Bách Lâm đã kéo hắn ra ngoài:

“Đi thôi, lát nữa mấy người bạn của ta cũng tới"

Tô An Lâm bị kéo vào nhà, đây là lần đầu tiên hắn đến nhà Phương Linh, lúc này Phương Linh cũng bưng hai món ăn đi ra. Nàng đặt hai đĩa thức ăn lên trên bàn, nói:

“Tô đạo hữu, cứ ngồi thoải mái đi"

Nàng vừa nói xong, lại có ba tu sĩ đi từ bên ngoài đến, nhìn cách trò chuyện thì có vẻ rất thân quen với Hoàng Bách Lâm.

Tô An Lâm nghĩ dù sao cũng đã tới rồi, cứ ăn một chút đi, kết bạn nhiều cũng tốt. Sau khi trò chuyện, Tô An Lâm mới biết mấy người này đều là bán hàng rong, có người bán bùa, có người thì bán trang bị cũ. trong đó Hoàng Bách Lâm bán thịt yêu thú.

“Đúng rồi Tô đạo hữu, lúc trước ngươi luyện chế đan dược như thế nào rồi? Dạo này ta thấy ngày nào ngươi cũng đi ra ngoài là làm cái gì vậy?"

Phương Linh nhấp một hớp rượu, nói với Tô An Lâm.

“Đã luyện xong đan dược rồi, dạo này ta đang muốn mang ra ngoài bán, nhưng.."

Hắn thở dài một hơi, cũng không giấu giếm:

“Các cửa hàng lại không muốn mua Đám người liếc nhau một cái, đều hiểu được. Trên thực tế, họ cũng không thấy khó hiểu lắm. Thời buổi này có rất nhiều luyện đan sư mới vào nghề, phần lớn đan dược luyện chế ra đều không ra gì. Cho nên một vài tiệm thuốc sẽ không muốn mua, dù sao họ có đan dược tốt hơn, cũng có luyện đan sư nổi tiếng hơn. Thu mua đan dược từ người không quen biết, tạm thời không nói đến vấn đề phẩm chất, nhỡ may khách hàng ăn vào mà xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?

1025 chữ