Chương 1028: Mua Đan Dược 2
Mặc dù Tô An Lâm cho rằng mình đã cực kỳ ưu đãi, nhưng nữ tu vẫn không có ý mua:
“Ngươi thật sự bán đan dược của mình như trung phẩm sao, ngươi đúng là không biết buôn bán.
Tô An Lâm:
"..."
Lần này hắn cũng không còn cách nào giải thích nữa.
“Được rồi được rồi, nhìn ngươi trẻ như thế, ta tha thứ cho ngươi, mười ba vàng, ngươi thấy thế nào?"
Tô An Lâm nhíu mày, mặc dù chi phí dược liệu chỉ tốn năm vàng, nhưng trong đó còn có tỷ lệ hao tổn, chắc chắn trong mấy nồi dược liệu sẽ có một số ít bị hỏng, cho nên tính ra chi phí tầm mười vàng. Mà bây giờ nữ tu này lại còn ra giá mười ba vàng, đúng là khó chịu.
“Hay là mười tám đi Tô An Lâm còn muốn tranh thủ, nhưng nữ tu bất đắc dĩ lắc đầu:
“Được rồi, ta vẫn nên qua nhà khác xem thôi"
Nàng đảo mắt một cái, nhấc chân đi ra ngoài. Một bước, hai bước, ba bước...
Tô An Lâm mơ hồ cảm thấy nữ tu này đang cố ý muốn ép giá, nhưng dù biết rõ đối phương làm như thế, hắn cũng phải gọi người ta lại.
“Được rồi được rồi, mười ba vàng, ta bán"
Tô An Lâm bất đắc dĩ nói.
Nữ tu mỉm cười quay đầu lại: “Cho ta một viên xem trước đã"
Tô An Lâm đổ ra một viên đan dược trung phẩm. Nữ tu nhướng mày, vì đan dược này có rất ít mùi thuốc, gần như không đáng kể.
“Quả nhiên không khác Bạch Hổ đan thấp phẩm là bao.
Nữ tu âm thầm lắc đầu, cảm thấy may mà trước đó mình giỏi trả giá, nếu không tốn hai mươi vàng để mua đan dược này thật, chỉ sợ nhân tình của nàng sẽ mắng chết nàng.
Có điều mặc dù phẩm chất không ra gì, nhưng lấy thị lực của nàng, vẫn có thể cảm nhận được dược lực bên trong đan dược.
“Cho ta ba viên đi"
Nữ tu nói:
“Ta hỏi trước luôn, đã có ai ăn đan dược này của ngươi mà có vấn đề gì chưa?"
Tô An Lâm nói:
“Ta vẫn luôn bày quán ở đây, không có việc gì"
Nữ tu gật đầu, cẩn thận lấy một cái ví nhỏ trong túi ra. Những tán tu như họ có cuộc sống vô cùng nghèo khó, thậm chí còn không có nổi một cái túi trữ vật trên người. So sánh với họ, Tô An Lâm đột nhiên cảm giác cuộc sống của mình vẫn còn tốt chán.
Nữ tu cẩn thận từng li từng tí đếm ba mươi chín vàng, lưu luyến đưa cho Tô An Lâm:
“Này, đếm lại đi"
Tô An Lâm nhận lấy vàng, trên đó vẫn còn giữ độ ấm của nữ tu. Hắn có chút hoảng hốt, mình đã bán được đơn đầu tiên. Cảm giác này...đúng là không tồi... Đây là loại cảm giác dựa vào cố gắng của mình để khiến cuộc sống dần trở nên tốt hơn.
Thậm chí hắn còn thấy tim mình đập nhanh hơn, không kìm lòng được mà nhìn kỹ mặt nữ tu kia. Đây là nữ tu đầu tiên mở hàng cho hắn, đột nhiên cảm thấy nàng trông thuận mắt hơn rất nhiều, trở nên rất đáng yêu.
“Ta đi đây, nếu dùng tốt, ta sẽ giới thiệu cho những người khác, ta có rất nhiều bạn bè.
Nữ tu cười ngọt ngào.
Tính cách của nữ tu này cũng không tệ, nàng thấy Tô An Lâm còn trẻ đã phải vất vả kiếm sống, lập tức nhớ tới thời điểm mình từng ra sức làm việc, khi đó mình không có chỗ nương tựa, may mắn gặp được nhân tình, mặc dù cuộc sống bây giờ không dư dả, nhưng dù sao cũng không thiếu ăn thiếu mặc. Haiz...Mặc dù cuộc sống khó khăn, nhưng có đôi khi trợ giúp người khác một chút cũng rất tốt. Tô An Lâm vội vàng nói cảm ơn, chờ nữ tu đi xa, trong lòng hắn mới chậm rãi ổn định lại.
Đột nhiên Tô An Lâm nở nụ cười. Hắn cảm thấy mình đã trở nên không phóng khoáng, không phải chỉ là đơn hàng ba mươi chín vàng sao, thế mà mình lại khẩn trương như vậy, sau này nếu có đơn hàng mấy trăm vàng, mấy ngàn thậm chí mấy vạn, chẳng phải sẽ vui vẻ đến mức muốn nhảy cẫng lên sao? Tô An Lâm thở dài một hơi, ổn định cảm xúc, tiếp tục chờ khách tới. Nhưng điều khiến hắn cạn lời là sau đó cứ như hắn đã dùng hết may mắn rồi vậy, không còn bất kỳ ai tới nữa. Rất nhiều người chỉ nhìn mấy chữ Bạch Hổ đan của hắn, hỏi giá cả, sau khi nghe Tô An Lâm báo giá hai mươi vàng, một số người liền quay đầu bước đi. Càng kỳ quái hơn là có người vừa đi vừa hùng hùng hổ hổ:
“Có bị bệnh không, đan dược rác rưởi mà bán hai mươi vàng, dạo này bọn bán thuốc giả đều ngông cuồng như vậy sao?"
"Ngươi bán thuốc giả, cả nhà ngươi mới bán thuốc giả.
Tô An Lâm cũng hùng hùng hổ hổ nói, đến đêm dọn hàng hắn mới bán được có ba mươi chín vàng.
“Haiz, buôn bán đúng là khó khăn"
“Tô huynh đệ, buôn bán thế nào rồi?"
Hoàng Bách Lâm cũng cười tủm tỉm thu dọn, hôm nay hắn làm ăn rất tốt, đã bán hết thịt yêu thú, thu nhập khá nhiều, vì quá bận bán hàng nên mới không để ý đến Tô An Lâm.
Tô An Lâm thở dài nói:
“Cũng bình thường thôi"
“Tô huynh đệ, đừng nhụt chí, đây là ngày đầu tiên của ngươi, như thế là rất bình thường, nhớ ngày xưa lần đầu tiên ta bán hàng cũng không tốt lắm, nhưng lâu rồi sẽ có nhiều khách quen hơn.
1010 chữ