Chương 1029: Gặp Gỡ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1029: Gặp Gỡ

Tô An Lâm gật đầu, vừa rồi hắn đã nhìn ra rất nhiều người tới mua đều là người quen cũ của Hoàng Bách Lâm, có vài người còn chẳng thèm hỏi giá đã thanh toán, hiển nhiên là khách quen lâu năm.

“Đi, về nhà, Tô huynh đệ, lát nữa hãy đến nhà ta uống rượu đi"

Hôm nay Hoàng Bách Lâm buôn bán khá khẩm, tâm trạng cực kỳ tốt.

“Hoàng đạo hữu, tối nay ta còn phải luyện công, để dịp khác đi.

“Vậy sao, vậy lần sau, lần sau nhé.

Về đến nhà, Tô An Lâm rót cho mình một chén trà, lấy thịt khô từ trong túi trữ vật ra, xếp từng thứ lên bàn rồi lại thở dài một hơi. Cuộc sống có áp lực đúng là rất khó khăn, nhất là làm ăn không tốt, áp lực càng lớn hơn.

Hắn loáng thoáng nghe được tiếng nói cười của Phương Linh và Hoàng Bách Lâm nhà bên, cái gì mà phát tài rồi, kiếm được nhiều tiền... Xem ra hôm nay Hoàng Bách Lâm kiếm lời không ít.Tô An Lâm ăn thịt khô, dự định hôm nay ngủ sớm một chút, về phần bày quầy bán hàng..hắn đang suy nghĩ có nên tiếp tục nữa không. Không có cách nào cả, thật sự là hắn cảm thấy hơi lãng phí thời gian.

Hôm qua lúc ăn cơm, hắn đã thăm dò được vài người bạn của Hoàng Bách Lâm vào rừng săn giết yêu thú, có vẻ như cũng có thể kiếm được không ít. Nhưng...quá nguy hiểm.

Hắn tới từ Man Hoang Chi Địa, biết rõ những yêu thú kia mạnh thế nào, cũng bởi vậy, từ đôi câu vài lời của Hoàng Bách Lâm và những người bạn của hắn, hắn biết có không ít bạn bè của họ đã chết.

Bây giờ mình chỉ cần làm từng bước là có thể tiến vào Thanh Điền phái, cho nên không cần đi mạo hiểm. Dù muốn đi vào Man Hoang Chi Địa, hắn hoàn toàn có thể đợi đến khi tu luyện linh khí, hoặc là dứt khoát tiến vào cảnh giới Khí Cảm, như thế mới có sức tự vệ tốt hơn.

Nghĩ như vậy, Tô An Lâm kiềm chế lại xao động trong lòng, yên lặng lắc đầu:

“Ta vẫn quá sốt ruột, tiếp theo dù phải tiết kiệm một chút cũng được."

Tô An Lâm nở nụ cười, quyết định gần đây vẫn nên chăm chỉ luyện đan, cứ tăng luyện đan thuật lên trước đã, không cần vội vã, như thế về sau vào Thanh Điền phái tu hành, hắn cũng không cần lo lắng về chuyện tiền bạc.

"Cốc cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa làm gián đoạn suy nghĩ của Tô An Lâm, hắn giương mắt nhìn lại:

“Ai vậy?"

“Tô đạo hữu, là ta.

Là giọng nói của Phương Linh.

Vừa rồi không phải nàng và Hoàng Bách Lâm còn đang cười nói sao, sao lại tới gõ cửa. Tô An Lâm đặt bánh thịt kên bàn, đi ra mở cửa.

Vừa mở cửa liền thấy tâm trạng Phương Linh không tệ, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, điều này khiến Tô An Lâm có chút khó hiểu:

“Phương nữ sĩ, không biết ngươi tìm ta có chuyện gì?"

“Ngươi cũng thật là, nam nhân của ta nói hẹn ngươi đến uống rượu, ngươi còn không chịu Nhanh như vậy đã bắt đầu gọi là nam nhân của ta rồi, tiến triển này đúng là khá nhanh.

Tô An Lâm cười nói:

“Mấy ngày nay ta luyện đan hơi mệt, xin đừng trách.

“Không trách không trách, hầy, đây là thịt thú vật nam nhân của ta lấy được mấy ngày trước, nhiều quá ăn không hết, cho ngươi."

Phương Linh đưa tới một miếng thịt lớn đẫm máu được bọc bằng giấy dầu, nhưng Tô An Lâm lại nhận ra loại thịt này không rẻ. Vì hôm nay hắn thấy Hoàng Bách Lâm bán thịt, một miếng thịt này ít nhất phải tốn khoảng bốn mươi vàng. Hôm nay hắn vất vả bán đan dược một ngày cũng chỉ bán được ba mươi chín vàng, vậy mà bây giờ, họ lại cho hắn cả một miếng thịt lớn.

Tô An Lâm ngơ ngác, nói thật lòng, lúc hắn giao lưu với những người này cũng không nhiệt tình lắm, một người đến từ vùng hẻo lánh như hắn vẫn luôn ghi nhớ là phải đề phòng người khác.

“Nhận lấy đi, ngây ra làm gì. Lại nói, chúng ta làm hàng xóm lâu như vậy rồi, ngươi đừng khách khí, nếu còn khách khí nữa thì chính là đàn bà"

Phương Linh yêu kiều cười.

“Vậy...Cám ơn, Phương tu sĩ, đợi ta kiếm được tiền, ta sẽ mời các ngươi ăn cơm.

“Ta sẽ chờ"

Phương Linh cười duyên một tiếng rồi trở về. Rất nhanh, bên cạnh liền truyền đến tiếng đám người nhậu nhẹt.

Tô An Lâm đóng cửa, ước lượng miếng thịt trong tay.

Gần đây hắn cũng từng mua thịt yêu thú, biết thịt yêu thú trong tay cũng là loại tốt, nằm ở vị trí có nhiều cơ bắp, giá trị dinh dưỡng cực kỳ cao. Hắn dùng giấy bọc kỹ lại, cất vào trong túi trữ vật, sau đó tiếp tục gặm thịt khô.

Rạng sáng ngày hôm sau, Tô An Lâm vẫn bày quầy bán hàng ở chỗ cũ. Thời tiết hôm nay không được tốt lắm, từ sáng sớm đã mưa liên miên, có lẽ từ lúc mặt trời mọc đã bắt đầu mưa rồi. Vì có mưa nên khu chợ vắng khách hẳn đi, rất nhiều quầy hàng đều dọn sớm sớm trở về.

“Xem ra hôm nay lại là một ngày không có thu hoạch gì"

Tô An Lâm bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chuẩn bị thu quán sớm. Ba ngày liên tiếp sau đó trời vẫn cứ mưa suốt, Tô An Lâm cũng không ra ngoài bày quầy bán hàng nữa.

1062 chữ