Chương 1032: Mua Cho Con Trai Hắn
Mấy người liếc nhau, có kinh nghiệm lần trước nên họ đều biết Tô An Lâm là Luyện Đan Sư có bản lĩnh thực sự.
Vì vậy, họ không nghi ngờ gì mua luôn Bạch Hổ Đan trung phẩm với giá 20 vàng.
Còn Bạch Hổ Đan cao phẩm và cực phẩm, mỗi người chỉ mua một viên, muốn thử trước xem thế nào.
Tô An Lâm bán giá rẻ hơn so với giá thị trường một chút.
Sau khi họ rời đi, Tô An Lâm vẫn còn hơi ngơ ngác, lại xong một vụ làm ăn nữa rồi à?
“Tiếp theo đây ta phải kiếm thật nhiều tiền mới được.
Hắn nhanh chóng đóng quầy hàng, đi vào trong thành để mua một lô dược liệu mới.
Lần này, hắn không cố chấp với việc luyện chế Bạch Hổ Đan cực phẩm nữa.
Thứ nhất là việc luyện chế quá phiền toái, rất tốn công.
Thứ hai là hắn thấy rằng các quầy hàng bán những thứ cao cấp như vậy lại không có mấy người mua.
Căn cứ vào điều này, hắn quyết định luyện chế Bạch Hổ Đan trung phẩm nhiều hơn, còn lại một phần ba thì để luyện chế loại cao phẩm.
Ngày thứ tư bày quầy bán hàng, Trình Hỏa Hỏa và Thiết Xương An lại đến, lần này họ còn dẫn theo một số người khác.
Bất tri bất giác, Tô An Lâm phát hiện ra rằng đan dược của mình đã được rất nhiều người công nhận, cứ theo đà này thì danh tiếng sẽ dần dần vang xa.
Cứ thế cuộc sống trôi qua từng ngày, mặc dù bình lặng nhưng cũng vô cùng phong phú.
Tô An Lâm ngày ngày luyện đan, sau đó bày hàng bán, cuộc sống tạm bợ ngày càng thoải mái.
Bây giờ ngày càng có nhiều người đến mua đan dược, hắn cũng trở nên giàu có hơn.
Dần dà giá bán đan dược của hắn cũng đã ngang bằng với các cửa hàng khác, nhưng dù vậy cũng vẫn có rất nhiều người mua.
Lý do rất đơn giản, vì đan dược của hắn hiệu quả tốt, cho dù là đan dược trung phẩm cũng có thể đối chọi với đan dược cao phẩm ở bên ngoài, như vậy đương nhiên là có nhiều người ủng hộ.
“Chủ nhà đi thong thả!"
“Ừ, đan dược của ngươi rất tốt, mấy ngày nữa ta lại tới mua.
Chủ nhà mỉm cười rời đi.
Nhìn chủ nhà rời đi, Tô An Lâm cảm khái, không ngờ vừa rồi chủ nhà lại mua năm viên Bạch Hổ Đan, nghe nói là mua cho con trai hắn.
Mặc dù chủ nhà tính tình hà khắc, nhưng phải công nhận rằng hắn rất tốt với con trai ruột của mình.
Tiễn chủ nhà đi xong, hắn thấy Phương Linh ở đối diện cũng mở cửa.
Vài ngày trước Phương Linh và Hoàng Bách Lâm trở về, lần này dường như không được suôn sẻ lắm, họ tổn thất mất hai người, Hoàng Bách Lâm cũng bị thương.
“Phương đạo hữu"
Suy nghĩ một chút, Tô An Lâm chủ động chào hỏi.
Gần đây tâm trạng của Phương Linh không được tốt lắm, nhưng vẫn nở nụ cười:
“Tô đạo hữu, dạo này thấy đan dược của ngươi rất đắt khách, chúc mừng nhé.
Tô An Lâm nói:
“Ngươi chờ ta một chút"
Hắn trở về phòng, lấy hai viên đan dược vừa mới ra lò từ trong Huyền Nguyên đỉnh ra.
Đó là Bạch Hổ Đan cao phẩm, một viên phải chừng bảy mươi vàng.
Phương Linh chờ một lúc thì thấy Tô An Lâm cầm một cái túi vải nhỏ đi ra, có chút nghi hoặc:
“Tô đạo hữu, ngươi...
“Ta không có gì để tặng cả, gần đây luyện chế được khá nhiều đan dược nên tặng ngươi hai viên. Đây là Bạch Hổ Đan cao phẩm, để sau này các ngươi ra ngoài dùng, hiệu quả rất tốt.
“Hả, cái này đắt lắm.
Khuôn mặt xinh đẹp của Phương Linh khẽ thay đổi, vừa cảm động, phần nhiều hơn là cảm kích.
Cuộc sống của những tán tu không có căn cơ ở nơi này như họ rất khó khăn, không nơi nương tựa, chủ yếu là tán tu ở tầng lớp thấp tiếp tế giúp đỡ lẫn nhau.
Tuy nhiên, đôi khi những kẻ đâm sau lưng cũng không phải số ít.
Mà bây giờ, Tô An Lâm lại cho họ đan dược, người tốt như vậy trong khu ổ chuột này không nhiều.
Phương Linh nhận lấy đan dược, thở dài nói:
“Cảm... cảm ơn ngươi.
Nếu như là trước đây, có lẽ Phương Linh sẽ không vô duyên vô cớ nhận quà của người khác như vậy.
Nhưng gần đây cuộc sống của họ thực sự rất khó khăn, nên nàng đã không từ chối.
“Hoàng đại ca thế nào rồi?"
Tô An Lâm hỏi:
“Nếu tiện thì để ta qua thăm một lát được không"
“Tiện chứ, tiện chứ"
Phương Linh gật đầu liên tục, mời Tô An Lâm vào nhà.
Trên giường bệnh, Hoàng Bách Lâm hơi thở yếu ớt, thanh máu trên đầu hắn đã tụt mất một nửa, trông không có tí sức sống nào, tình trạng rất xấu.
“Chúng ta gặp phải hùng thú đại địa ở trong rừng, hai người bạn của chúng ta bị giẫm chết ngay tại chỗ. Hoàng Bách Lâm hắn phải liều mạng dẫn theo ta chạy trốn, cuối cùng bị con hùng thú đại địa đập trúng một phát nên thành ra thế này"
“Hả...đập một phát mà thành ra thế này"
Tô An Lâm câm nín.
“Ừ, đúng vậy đó!"
“Khụ khụ khụ.."
Hoàng Bách Lâm nghe thấy tiếng của Tô An Lâm, khục khặc ho khan “An Lâm huynh, thứ cho ta không thể tiếp đãi...
“Bách Lâm, ngươi cứ nghỉ ngơi đi, vừa rồi Tô đạo hữu tặng chúng ta hai viên Bạch Hổ Đan đó.
“Cám ơn An Lâm huynh."
Nhìn tình trạng của Hoàng Bách Lâm thực sự không ổn lắm, có lẽ là bị nội thương.
1023 chữ