Chương 1033: Không Hề Xem
Nhưng chung quy cũng không nguy hiểm đến tính mạng, vì thanh máu của Hoàng Bách Lâm đang chầm chậm tăng lên, mặc dù rất chậm nhưng vẫn là tăng.
“Có lẽ Hoàng đại ca nghỉ ngơi mấy ngày là sẽ khỏe lại thôi"
Tô An Lâm lên tiếng an ủi, suy nghĩ một chút lại nói:
“Để ta về thử luyện chế đan dược chữa thương xem có thể giúp ngươi khôi phục nhanh hơn một chút được không"
Hoàng Bách Lâm lập tức kích động:
“Tô huynh đệ khách sáo quá, ngươi tặng ta Bạch Hổ Đan đã là tốn kém lắm rồi"
“Không có gì đâu, ta tiện tay luyện chế thôi.
Tô An Lâm thở dài trong lòng, thời buổi này người tốt ít, thỉnh thoảng giúp đỡ người khác cũng có thể gặt hái được niềm vui bất ngờ, cho dù không có thu hoạch gì nhưng cũng nhận về được sự bình yên thoải mái.
Nói cho cùng, Tô An Lâm vẫn tự nhận mình không phải là kẻ xấu, không thể khoanh tay đứng nhìn người tốt gặp nạn được.
Rời khỏi phòng, sau khi trở về nhà Tô An Lâm dự định hôm nay sẽ không ra ngoài luyện chế Bạch Hổ Đan nữa, mà hắn định luyện chế Chữa Thương Đan.
Trên thị trường, ngoại trừ Bạch Hổ Đan được sử dụng nhiều nhất ra thì loại còn lại chính là Chữa Thương Đan.
Theo như bên ngoài nói thì Chữa Thương Đan là đan dược thông dụng, có thể cầm máu, hoạt huyết tiêu ứ, thậm chí có thể nhanh chóng chữa trị tổn thương xương cốt.
Tất nhiên, nếu chấn thương quá nặng thì có lẽ cũng vô dụng.
Lấy giấy và bút ra, sau khi ghi lại các loại dược liệu cần thiết của Chữa Thương Đan, Tô An Lâm đi ra ngoài chuẩn bị mua một số đan dược.
Hắn không hề biết rằng, lúc này ở trong tổng bộ của Hiệp hội Luyện Đan Sư, có một nhóm người đang vây quanh một cái bàn trong đại sảnh, quan sát một viên thuốc.
Hội trưởng hiệp hội Bạch Cốc, đại thiếu Trình Hối Vinh của tướng quân phủ, Uyển Nhi và các Luyện Đan Sư khác đang tề tụ.
Tất cả họ đều quan sát viên thuốc trước mặt, thoạt nhìn viên thuốc này không có gì khác thường, chỉ có thể nhìn ra đại khái trên bề mặt của đan dược có khắc chữ: An!
Một người bên cạnh ăn mặc như một tên lính quèn chắp tay ôm quyền:
“Thưa hội trưởng, đây là đan dược ta mua ở quán ven đường tại phố chợ khu Bắc. Ừm...vì ta và một số huynh đệ của ta ăn vào thấy hiệu quả cực tốt, cho nên muốn đưa cho hội trưởng đại nhân xem sao.
“Đan dược này thoạt nhìn không có gì đặc biệt nhỉ Uyển Nhi lẩm bẩm, nàng ngửi vài cái, thật sự không ngửi thấy mùi thuốc gì cả.
Trong nhận thức của nàng, nếu đan dược không có mùi thuốc thì chắc chắn chất lượng sẽ chẳng tốt được đến đâu, nhưng Trình Hối Vinh lại lắc đầu:
“Không, có một số đan dược không có mùi thuốc mới chứng tỏ là nó khác biệt, đây là một loại khóa hương đan, chẳng những thời gian lưu trữ dài, mà dược hiệu cũng sẽ không giảm sút, nó là đan dược hàng đầu trong các loại đan dược.Bạch Cốc hài lòng gật đầu:
“Hối Vinh nói không sai, Uyển Nhi, ta bảo ngươi xem một số sách đan dược thượng cổ, nhưng chắc chắn là ngươi không hề xem “Mấy quyển sách đó chằng chịt toàn chữ là chữ...
Sắc mặt Uyển Nhi nghẹn lại, Trình Hối Vinh lắc đầu, nói:
“Cho nên, với nhãn lực của chúng ta vẫn chưa nhìn ra được cụ thể đan dược này như thế nào?
“Hối Vinh, thử uống đan dược vào xem sao đi"
Bạch Cốc đề nghị.
"Ừ!"
Trình Hối Vinh đã muốn uống từ lâu rồi, vừa nói hắn vừa cầm đan dược lên, trong nháy mắt nuốt xuống, ánh mắt hắn ngưng lại:
“Đây là đan dược cao phẩm?"
Tên lính quèn bên cạnh sợ hãi:
“Đan này là người huynh đệ của ta mua, hắn bảo người bán nói là cao phẩm...
“Nói bậy!"
Trình Hối Vinh lập tức kích động trong lòng:
“Rõ ràng đây là đan dược cực phẩm."
Đan dược cực phẩm mà bán như hàng cao phẩm, trên đời này còn có người ngu ngốc như vậy hay sao?
Khuôn mặt xinh đẹp của Uyển Nhi đầy vẻ khó tin:
“Vậy tại sao hắn lại bán nó như đan dược cao phẩm?"
Trình Hối Vinh suy nghĩ hồi lâu mới đưa ra suy đoán:
“Sở dĩ hắn bày hàng ở ven đường, có lẽ là vì một số cửa hàng không thu mua đan dược của hắn...Mà theo quan điểm của hắn thì đan dược này chỉ được xếp vào loại cao phẩm, loại cực phẩm còn phải tốt hơn nữa Nghĩ đến đây, Trình Hối Vinh thấy ớn lạnh, vì hắn nghĩ đến một khả năng rất kinh khủng.
Đan dược cao phẩm đã có thể so với đan dược cực phẩm mà họ luyện chế, vậy nếu là đan dược cực phẩm của hắn thì sẽ thế nào?
Bạch Cốc cũng ý thức được điều này, nhìn về phía tên tiểu binh:
“Ngươi có thể tìm được người này không?"
“A...được, người huynh đệ của ta mua đan dược ở đó"
“Tìm ra hắn..."
Bạch Cốc nói, nhưng suy nghĩ một chút lại xua tay:
“Không, dẫn chúng ta qua đó gặp hắn đi Hắn cảm thấy đích thân đi gặp sẽ có vẻ long trọng và chính thức hơn.
“Vâng!"
Buổi trưa cùng ngày, đám người Trình Hối Vinh, Bạch Cốc, Uyển Nhi mặc quần áo giản dị, đi đến phố chợ.
Thế nhưng khi họ nhìn qua thì thấy quầy hàng trống không, không có ai bán đan dược ở đây cả.
1058 chữ