Chương 1034: Ám Sát
“Ủa, hắn đâu rồi?"
Nhìn quầy hàng trống trơn, Bạch Cốc quay sang phía tiểu binh hỏi.
Tên tiểu binh cũng không biết gì, hắn vội đi sang bên cạnh hỏi thăm.
Sau khi hỏi han thì những người bán hàng quanh đó nói rằng họ cũng không biết.
Nhưng có một người bạn hàng nói rằng vị Luyện Đan Sư trẻ tuổi kia khoảng chừng hai mươi, sống trong khu ổ chuột, trông rất nghèo khó.
Hắn độc lại độc vãng, gần đây không tới, có thể là đang luyện đan.
“Xem ra chúng ta tới không đúng lúc rồi.
Bạch Cốc nhỏ giọng nói.
“Thôi, quay về trước vậy, hai ngày nữa lại tới sau.
Tô An Lâm xách một ít dược liệu vội vã về nhà, lúc đi ngang qua phố chợ bỗng nhiên trông thấy phía trước tụ tập không ít người, sau khi hỏi thăm mới biết hình như là có nhân vật lớn tới tìm ai đó.
Hắn lắc đầu, nhân vật lớn mà lại đến phố chợ tìm người, chỉ cần phái người tới là được mà.
Hắn thầm lẩm bẩm, chuẩn bị chen qua nhìn một chút, nhưng đột nhiên lại cảm thấy như thể có ai đó đang theo dõi mình.
Hắn quay đầu nhìn lại nhưng không thấy ai...Không đúng, hình như hắn đã thấy thanh máu của người đó ở đâu rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
Tô An Lâm lấy làm lạ, dọc đường đi hắn luôn tính toán về liều lượng của dược liệu, không hề phát hiện có người đi theo.
Hắn khẽ cau mày, rẽ sang con đường về nhà, khi đi ngang qua một con đường nhỏ thì phía trước có một người cúi đầu đi tới.
Ngay lúc lướt qua nhau, kẻ kia đột nhiên ra tay, đâm dao tới.
"Keng!"
Con dao đâm vào ngực Tô An Lâm như thể va vào sắt thép, phát ra âm thanh giòn giã.
Ánh mắt Tô An Lâm ngưng lại, lạnh lùng nhìn sang.
Trước mặt là một tu sĩ có nước da ngăm đen, thoạt nhìn hơi sửng sốt, nét mặt cứng đờ.
Chắc có lẽ hắn cũng không ngờ được một đòn chí mạng của mình lại bị đối phương phòng ngự được.
Phải biết rằng thứ hắn tu luyện là phương pháp sát thủ, thực lực không phải hạng tầm thường, người bình thường đều sẽ bị hắn ám sát, vậy mà hiện tại kẻ kia lại không hề hấn gì...
“Ầm!"
Khí lực trên người Tô An Lâm đột nhiên bộc phát ra, hắn nắm lấy đầu đối phương hỏi:
“Ngươi là ai?"
Rắc rắc!
Bàn tay to lớn của Tô An Lâm hệt như gọng kìm, giữ chặt đầu đối phương khiến hắn không thể nhúc nhích. Vút vút!
Phía sau truyền đến hai tiếng xé gió, một trái một phải kẹp Tô An Lâm vào giữa.
Tô An Lâm nghiêng đầu nhìn hai bên trái phải một cái, hai kẻ này một cao một thấp, một mập một gầy, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra là hai kẻ trước đó theo dõi mình.
Thanh máu giống hệt nhau, thảo nào... hắn nói mà, hình như vừa nãy có người theo dõi, hóa ra là hai người.
“Huynh đài, tất cả đều là hiểu lầm thôi, huynh đệ ta nhận nhầm người, ngươi tha cho hắn một con đường sống đi."
Tên cao cười bồi nói, tên lùn bên cạnh thì sắc mặt bình tĩnh, hai tay nắm chặt, có dấu hiệu phát lực.
“Nhận nhầm người?"
Tô An Lâm cười lạnh một tiếng, ngay sau đó...
“Rắc phụp!"
Đầu người trong tay cứ thế bị bóp nát, Tô An Lâm thờ ơ phủi tay:
“Ừ, giờ ta tha cho hắn.
“Ngươi!"
Cả tên lùn và tên cao đều thay đổi sắc mặt.
“Ngươi muốn chết!"
Tên cao bộc phát trong nháy mắt, chém thanh trường đao về phía đỉnh đầu Tô An Lâm.
Tên lùn thì hừ lạnh một tiếng, bàn tay cong thành móng vuốt, nhắm về phía thân dưới của Tô An Lâm.
“Tên này tu luyện công pháp phòng ngự, tấn công phía dưới hắn.
Tên lùn hét lên.
Tô An Lâm nheo mắt lại, lập tức phát động Khống Khí thuật.
Ánh mắt hai tên nọ cứng đờ, ngay sau đó thân thể như bị khống chế, không thể nào nhúc nhích.
“Ngươi!"
Cả hai vẻ mặt sửng sốt không thể nào tin nổi, sức mạnh trói buộc dần gia tăng, họ phát ra tiếng kêu thảm thiết.
“Chốt lại các ngươi là ai?"
"Aaa.."
“Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.
“Ai nói cho ta biết các ngươi là ai thì ta sẽ để kẻ đó sống!"
Tô An Lâm tăng sức mạnh lên từng chút một, hai kẻ kia đều không biết nói thế nào, tên lùn vội khai:
“Chúng ta nghe nói gần đây ngươi kiếm được không ít vàng, nên mới muốn tới đây lãnh giáo.
“Phốc phốc!"
Đầu của hai người bị nổ tung, Tô An Lâm tiện tay ném ba cái xác vào núi rừng gần đó.
Khu vực này thường xuyên xảy ra chuyện giết người cướp của, có không ít thi thể, bởi vậy có thêm ba xác chết cũng sẽ chẳng ai để ý.
Đây chính là tình hình thực tế ở các khu ổ chuột, nơi này nhìn thì có vẻ an ninh, nhưng thật ra nguy hiểm luôn tiềm ẩn.
Tiền bạc không thể để lộ ra ngoài, đây là một quy tắc sinh tồn cơ bản ở nơi đây.
Về đến nhà, Tô An Lâm nhìn ra sau phát động Khí Cảm thuật, sau khi xác định xung quanh không có người mới đi vào nhà.
“Xem ra mình bị người ta âm thầm theo dõi rồi.
Tô An Lâm lẩm bẩm, gần đây đan dược của hắn bán càng lúc càng nhanh, danh tiếng cũng ngày càng vang xa, có rất nhiều người biết tới hắn.
“Ài, sống ở mấy nơi thế này đúng thật là không có cảm giác an toàn gì hết, cũng may xem như mình còn có chút năng lực tự vệ, miễn cưỡng có thể tự bảo vệ mình"
Hắn lắc đầu, chuẩn bị luyện chế Chữa Thương Đan.
1027 chữ