Chương 1035: Đường Sống

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1035: Đường Sống

“Cốc cốc cốc!” Nhưng lúc đang định bắt đầu thì có tiếng gõ cửa truyền đến, hắn khẽ động tâm niệm, cảm nhận được bên ngoài là Phương Linh gõ cửa.

“Tô đạo hữu có ở nhà không?"

“Ta đây!"

Tô An Lâm đi ra ngoài mở cửa, Phương Linh như sợ ai thấy, vội lắc người tiến vào trong nhà.

“Phương nữ sĩ, ngươi...

Tô An Lâm nhướng mày.

“Ngươi đừng hiểu lầm, ta đến đây là có chuyện muốn dặn dò ngươi, có lẽ có người để mắt tới ngươi rồi đó.

“Là kẻ nào?"

Tô An Lâm không khỏi nhíu mày.

“Không rõ là ai, nhưng sáng sớm hôm nay chúng ta ở trong nhà thấy có kẻ lén lén lút lút, sau đó có người gõ cửa nhà chúng ta hỏi về ngươi, ta thấy họ không giống người tốt đâu.

Phương Linh nói:

“Tô đạo hữu, ta thấy ngươi là người tốt nên mới nói với ngươi những điều này. Ta đoán, chỉ là đoán thôi nhé, có thể là người của Diệu Đan Phường."

Nàng muốn nói lại thôi, rõ ràng là sợ tai vách mạch rừng, nếu để kẻ khác nghe được thì phiền toái.

“Diệu Đan Phường."

Tô An Lâm thầm giật mình, hắn đã nghe nói về nơi này.

Ở bên phố chợ khu bắc, mỗi đầu đông và tây đều có một cửa hàng Diệu Đan Phường, là tiệm thuốc lớn duy nhất ở đó, nghe nói nó độc chiếm hai phần ba thị trường phố chợ.

“Sao ngươi lại nói vậy?"

Tô An Lâm hỏi.

Phương Linh thở dài đáp:

“Thôi, đã nói đến đây rồi thì ta nói hết cho ngươi vậy. Diệu Đan Phường này độc quyền thị trường đan dược ở phố chợ khu bắc, trước kia ngươi chỉ bán một chút đan dược, số lượng ít nên họ sẽ không làm gì ngươi. Nhưng gần đây, đan dược ngươi bán ra ngày càng nhiều, nghe nói đã khiến họ chú ý, có thể sẽ nhắm vào ngươi đấy"

Tô An Lâm hiểu rồi, là cạnh tranh cùng ngành đây mà, những kẻ đó thấy đan dược hắn luyện chế ngày càng đắt khách, sợ hắn làm lớn.

Phương Linh nói xong, bèn lui ra ngoài:

“Ta ra ngoài trước đây, tóm lại sắp tới ngươi phải cẩn thận đấy.

“Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở"

Tô An Lâm chân thành nói.

Sau khi tiễn Phương Linh đi, hắn ngồi trên ghế, ánh mắt lập lòe.

Hắn không ngờ rằng mình vất vả luyện đan mà kết quả còn bị người khác để mắt tới.

“Ngay cả chút đường sống này cũng không cho ta hay sao?"

Tô An Lâm lắc đầu, hắn quyết định tạm thời không quan tâm nhiều, luyện chế Chữa Thương Đan đã rồi tính sau.

Nếu người của Diệu Đan Phường thật sự tìm hắn gây phiền toái thì hắn cũng không ngại tiếp chiêu đâu.

Nếu công khai đối đầu hắn có thể không phải là đối thủ. vậy thì ngấm ngầm.

“Ta âm thầm giết chết các ngươi, cuối cùng sẽ không có ai tìm ta gây phiền toái nữa đúng không?"

Sau đó, hắn bắt đầu luyện chế đan dược.

Công việc luyện đan khắc khổ như vậy mà dần dà Tô An Lâm lại thấy say mê, nhất là khi nhìn độ thành thạo tăng lên từng chút một, hắn có một cảm giác phấn khích khó nói thành lời.

Hắn không khỏi nghĩ về việc học tập ở kiếp trước.

“Nếu lúc học cũng có thanh tiến độ thế này, thì có lẽ người trên thế giới đều sẽ yêu thích học tập"

Thực ra kẻ thù lớn nhất của việc học chính là cảm giác học không vào, nếu có thanh tiến độ với các mốc cụ thể thì chắc chắn hiệu quả sẽ khác hoàn toàn.

Một ngày trôi qua, cuối cùng một lò Chữa Thương Đan cũng ra lò.

Lần này tốn nhiều thời gian hơn một chút, vì dù sao cũng lần đầu tiên luyện chế, nhưng được cái hiệu quả rất tốt, vẫn là đan dược khóa hương.

Mặc dù phẩm chất chỉ là trung phẩm, nhưng hắn có thể khẳng định là nó sánh bằng với Chữa Thương Đan cao phẩm của người khác ở bên ngoài, đây chính là sự khác biệt.

Tô An Lâm lấy ra hai viên thuốc, đứng dậy chuẩn bị mang sang cho nhà Hoàng Bách Lâm bên đối diện.

Thế nhưng lúc đang định ra mở cửa thì Tô An Lâm cảm nhận được hai luồng khí tức ở ngay phía trước.

"Hừm?"

Tô An Lâm quyết đoán lùi lại, hai luồng khí tức này hắn không quen biết, nhưng đã theo dõi cửa nhà hắn rất lâu.

"Cốc cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên, Tô An Lâm giật mình, hắn cứ tưởng rằng người ngoài cửa sẽ tấn công bất ngờ, không ngờ còn lịch sự gõ cửa.

“Xin chào, đồng hương"

Ngoài cửa là hai cô gái, dáng dấp trông rất đáng yêu, nhìn vẻ ngoài thì tuổi tác chưa tới ba mươi.

Một người khuôn mặt nhỏ tròn, vóc dáng hơi lùn nhưng đầy đặn, dễ khơi gợi trí tưởng tượng của người ta.

Người còn lại mặc váy ngắn, dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan, dáng dấp cũng xinh đẹp dễ thương.

"Chúng ta vừa mới tới, sống ở bên cạnh nhà ngươi Cô gái với khuôn mặt trái xoan có giọng nói trong trẻo dễ nghe, giống như chim vàng anh, lanh lảnh giòn tan.

Tô An Lâm có chút bất ngờ, trong khu ổ chuột này không có nhiều người lịch sự như hai cô gái này.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ của các nàng, cách ăn vận quần áo sang trọng, khí chất nổi bật, không hề giống nữ tu nghèo túng như Phương Linh.

Nữ tu như vậy sao lại tới ở nơi này?

“Ồ, xin chào"

“Sau này xin chiếu cố nhiều hơn, đây là quà gặp mặt.

Cô gái khuôn mặt trái xoan đưa tặng một lọ đan dược.

1006 chữ