Chương 1036: Cẩn Thận

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1036: Cẩn Thận

“Trong này là Tăng Khí Đan, có tất cả ba viên, ngươi đừng khách sáo.

"À.."

“Ây, chỗ ngươi cũng có mùi thuốc, không phải ngươi là Luyện Đan Sư đấy chứ?"

Cô gái mũm mĩm tò mò hỏi.

Điều này không có gì phải che giấu cả, vì dù sao những người xung quanh đây đều biết.

“Đúng vậy, ta là Luyện Đan Sư.

“Oa, ngươi thật lợi hại.

Cô gái mặt trái xoan lập tức kích động, chủ động nắm lấy tay phải Tô An Lâm:

“Ta thích Luyện Đan Sư nhất đó"

“Ta cũng vậy"

Cô gái còn lại thì ôm lấy tay trái, chớp mắt nhìn Tô An Lâm như đang nói:

“Ta rất thích ngươi.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!

Tô An Lâm cảnh giác, rút hai tay ra, đẩy Tăng Khí Đan qua:

“Vì ta là Luyện Đan Sư cho nên những đan dược này thì thôi, ta không lấy đâu. Sau này hai vị cần đan dược gì có thể tới chỗ ta mua, là hàng xóm với nhau, ta tuyệt đối không lừa gạt ngươi đâu.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, hai cô gái liếc nhìn nhau mỉm cười.

“Được rồi, vậy chúng ta không khách sáo nữa"

“Cáo từ trước, rảnh rỗi thì tìm chúng ta chơi nhé.

"Hahaha..."

Hai người phụ nữ lắc lư rời khỏi đó.

“Đúng là...hai ả yêu tinh.

Nhìn về phía cửa nhà bên đối diện, Tô An Lâm trong lòng khẽ động.

Đằng sau cánh cửa có một thanh máu, là của Phương Linh, người phụ nữ này vẫn luôn lặng lẽ quan sát.

Hắn trở về nhà, cầm hai viên Chữa Thương Đan đi sang.

“Hoàng đại ca, trông khí sắc của ngươi tốt hơn nhiều rồi, đây là Chữa Thương Đan ta vừa mới luyện chế.

Tô An Lâm sang nhà đối diện, mang theo Chữa Thương Đan làm quà tặng.

Thanh máu của Hoàng Bách Lâm đã hồi phục bảy tám phần, khí huyết tốt hơn nhiều rồi.

“Không được đâu, không được đâu, An Lâm huynh, ngươi khách sáo quá rồi.

Hoàng Bách Lâm vội từ chối.

“Hoàng đại ca, nhờ ngươi dẫn ta đi bày sạp mà ta mới có thể kiếm chút tiền, nếu không ta cũng không biết phải làm gì, cho nên xin ngươi đừng từ chối"

“Cái này."

Hoàng Bách Lâm gật đầu:

“Vậy đa tạ ngươi.

“Tô đạo hữu, vừa rồi ta thấy hai nữ nhân ở bên cạnh sang tìm ngươi hả"

Phương Linh xen vào nói, giọng điệu chanh chua:

“Ta thấy các nàng trông không tệ, nhưng ngươi phải cẩn thận đấy, người đẹp vô sự hiến ân cần, vế sau là gì nhỉ?"

Tô An Lâm biết không phải Phương Linh không nhớ vế sau là gì, mà nàng đang cố ý nhắc nhở hắn thôi.

“Ta biết chứ, mà nhắc mới nói, ngươi cho rằng họ là ai?"

Hoàng Bách Lâm nghiêm túc đáp:

“Họ chuyển đến ngày hôm qua, ta tình cờ thấy các nàng, hai người phụ nữ này dù luận ngoại hình hay quần áo đều không ăn khớp với người ở khu này. Ta đoán, hẳn là họ đến từ một thế lực nào đó, đến đây chắc chắn có mưu đồ” Phương Linh cũng nói:

“Chỗ hoang vu hẻo lánh này của chúng ta toàn là người nghèo cả, ai có khả năng bị họ nhắm vào được chứ?"

Mặc dù hai người không nêu tên nhưng cũng chẳng khác nào đã chỉ đích danh rồi, người mà họ nói là Tô An Lâm.

Dù sao hắn cũng là một Luyện Đan Sư, bây giờ nổi danh ở đây, cho nên bị người ta để mắt tới cũng là điều bình thường.

Hoàng Bách Lâm nghiêm túc nói:

“Tóm lại, Tô huynh đệ à, ngươi nhất định phải cẩn thận"

“Ta biết rồi, vậy ta cáo từ trước đây.

Tô An Lâm tâm sự nặng nề trở về nhà, hắn phát động Khí Cảm thuật, muốn cảm ứng xem hai cô gái bên cách vách đang làm gì, nhưng căn phòng bên kia như bị pháp khí gì đó ngăn cách, không hề cảm ứng được chút nào.

“Cũng nhiều thủ đoạn phết đấy"

Tô An Lâm lắc đầu, tiếp tục luyện đan.

Buổi tối, hắn nấu một ít thịt, chuẩn bị nghỉ ngơi sớm để ngày mai ra ngoài bày hàng.

Mấy ngày nay hắn đã luyện chế rất nhiều đan dược, tin rằng đợt này có thể kiếm được không ít vàng.

“Cốc cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên, sao lại có người gõ cửa nữa?

Tô An Lâm đi qua, phát hiện lại là hai cô gái mới chuyển đến bên cạnh.

Cô gái khuôn mặt trái xoan đỡ người còn lại, khuôn mặt lo lắng:

“Em gái ta thấy không khỏe, xin tiên sinh xem giúp với"

Tô An Lâm liếc mắt nhìn một cái, thanh máu của hai người này đều ở trạng thái đầy ắp, vậy mà ngươi nói với ta là nàng không khỏe?

Lúc này Tô An Lâm lắc đầu:

“Xin lỗi, ta chỉ biết luyện đan chứ không biết khám bệnh.

Hắn nói rồi định đóng cửa lại khiến hai cô gái kia sốt sắng.

“Đại ca, hai chúng ta ở đây lạ nước lạ cái, có thể vào nói chuyện phiếm với ngươi một lát không?"

Cô gái khuôn mặt trái xoan chớp đôi mắt to, mong đợi hỏi, người còn lại cũng không giả vờ nữa mà đứng thẳng lên:

“Chúng ta...chúng ta đều thích Luyện Đan Sư. Đại ca, nếu ngươi không chê, có thể làm gì với chúng ta cũng được.

"Ừm ừm."

Cả hai đều liếc mắt đưa tình, bộ dáng tùy ngươi muốn làm gì thì làm, Tô An Lâm nhìn mà nóng mũi, suýt chút nữa đã đồng ý.

“Phanh!"

Ngay sau đó, Tô An Lâm không nói hai lời đóng sầm cửa lại, hô một chữ: Cút!

1023 chữ