Chương 1037: Quả Nhiên Là Các Ngươi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1037: Quả Nhiên Là Các Ngươi

Hai cô gái kia bị ăn canh bế môn, khuôn mặt vốn thanh tú lập tức âm trầm.

Họ là bông hoa tỷ muội xinh đẹp nhất trong tổ chức, lâu nay chưa từng gặp phải kẻ nào thận trọng như vậy, lại có thể thờ ơ với họ.

“Đi thôi!"

Hai người phụ nữ hừ lạnh rời khỏi đó, nhưng không phải trở về nhà mà là đi ra phía ngoài khu ổ chuột.

Khi cảm giác thấy hai nữ nhân bên ngoài đã rời đi, ánh mắt Tô An Lâm chợt lóe sáng.

“Hai người này có vấn đề.

Trên con đường nhỏ tăm tối, hai nữ nhân vừa mới rời khỏi khu ổ chuột, vừa đi vừa thì thầm với nhau.

“Cái tên Tô An Lâm đó thật sự không biết tốt xấu là gì, chúng ta đã dâng đến tận cửa rồi mà hắn còn thờ ơ không chút động lòng, đúng thật là tức cười mà"

“Đúng vậy đó, nhưng theo ta thấy thì không phải do nguyên nhân từ chúng ta.

Nữ tử mặt trái xoan cười khẩy nói.

“Ta đoán có lẽ hắn là người đồng tính, nếu không thì làm sao lại khinh thường chúng ta vậy chứ?"

“Tỷ tỷ nói rất đúng"

Trong lúc chớp nhoáng, họ đã đi ra khỏi con đường này.

Sắc trời đã dần tối, trên đường không còn một bóng người nào.

Bỗng nhiên, hai nữ nhân chú ý tới, trước mặt họ có một bóng dáng màu đen đi tới.

Khi cẩn thận nhìn kỹ lại bóng dáng ấy, họ cảm thấy dường như có hơi quen mặt.

Nhưng không thể nào được, svì người nọ còn ở trong khu ổ chuột, lúc này nên nghỉ ngơi rồi mới phải.

Lúc tới gần, hai nữ nhân cùng lúc cảm nhận được một trận ớn lạnh xông thẳng vào người.

“Răng rắc...”Hàn ý đóng băng bao trùm lấy toàn thân hai người họ.

Trong chốc lát, toàn thân cả hai nữ nhân đó đều bị đóng băng, không thể động đậy được.

Mặc dù không thể nhúc nhích, nhưng các nàng dựa vào thực lực của mình ngay lập tức điều động nội khí toàn thân để chống lại hàn ý này.

“Răng rắc."

Khối băng ở phần đầu tan rã, nữ nhân mặt trái xoan vội vã lên tiếng:

“Tiền bối, có phải giữa chúng ta đã có hiểu lầm gì đó rồi hay không, vì sao ngươi phải giết bọn ta?"

Nữ nhân kia lại càng khẩn thiết hơn:

“Bọn ta là người của Diệu Đan Phường, ngươi..."

“Phốc phốc!"

Hai cơ thể đã bị nắm đấm đánh nổ tung ngay tại chỗ.

Trước khi chết, trong ánh mắt của hai người họ chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Tô An Lâm, thì ra là ngươi..."

Các nàng không hề ngờ tới được, người thoạt nhìn trông vô hại như Tô An Lâm lại đột nhiên trở nên mạnh bạo, xuất hiện tấn công giết chết các nàng.

Thấy hai thì thể vỡ nát, Tô An Lâm khẽ phủi tay.

“Diệu Đan Phường, quả nhiên là các ngươi.

Tô An Lâm trầm giọng nói.

Ngay từ lúc ban đầu hắn còn chuẩn bị hỏi đến thân phận đằng sau của hai nữ nhân này, nhưng nào ngờ các nàng đã tự nói ra, nếu đã như vậy, hắn phải giải quyết các nàng trước rồi.

Hắn tiện tay quét sạch những vụn nát trên đường, sau đó dò đường đi đến Diệu Đan Phường.

Một canh giờ sau, Tô An Lâm cất bước chân thoải mái trở về nhà.

Sau khi tiến vào khu ổ chuột, trước mắt hắn là hai nữ tu sĩ đang đi tới.

“Ồ, đây không phải là luyện đan sư Tô đạo hữu hay sao, đã muộn thế này ngươi từ chỗ nữ tu nào trở về à?

Nữ tu bên trái có tính cách khá mạnh dạn, thấy Tô An Lâm đi tới thì nàng ta lại nói ra dục vọng trong lòng mình mà không chút che đậy.

Nữ tu còn lại có dáng dấp càng xinh đẹp hơn nữa, nhưng rõ ràng nàng ta có vẻ rụt rè hơn rất nhiều, trong mắt chỉ phát ra tầm nhìn sáng rực, như thể muốn ăn Tô An Lâm luôn vậy.

Tô An Lâm bất lực, từ khi phẩm chất ưu tú của mình bị người ta phát hiện ra, hắn càng ngày càng nổi tiếng.

"Hai vị nói đùa rồi, ta chỉ tùy tiện đi dạo xung quanh thôi"

Tô An Lâm mỉm cười ngại ngùng, những nữ tu này thật dạn dĩ, không nên trêu chọc vào, nếu không rất dễ bị quấn lấy suốt đời.

Tô An Lâm nhanh chóng đi về nhà, cho đến ngày hôm sau, hắn cảm giác được phòng cách vách có người tới.

"Đùng đùng đùng!"

Chỉ một chốc lát sau, có người đến gõ cửa nhà hắn.

Tô An Lâm đi ra mở cửa, vừa mở cửa ra, hắn đã thấy hai nam tử trung niên, ánh mắt có vẻ ôn hòa.

“Các ngươi là..."

Tô An Lâm biết rõ còn giả vờ hỏi tới, trên mặt còn tỏ ra tò mò.

“Làm phiền đạo hữu, bọn ta là bằng hữu của hai cô nương ở phòng cách vách với ngươi, cả đêm hôm qua không thấy các nàng, không biết ngươi có thấy hai người họ không?"

Đạo sĩ râu quai nón dẫn đầu điềm đạm nói.

Tô An Lâm vò đầu, tỏ ra khó hiểu nói:

“Không thấy, nhưng các nàng ấy xinh đẹp như vậy, có lẽ là đi hẹn hò rồi đấy"

“Ồ, không thấy à, vậy thì thôi"

Đạo sĩ râu quai nón lúng túng nở nụ cười, bỗng nhiên hắn ta hỏi thêm:

“Nhưng mà tối hôm qua đạo hữu đã đi đâu vậy, ta nghe nói tối hôm qua ngươi đã ra ngoài?"

"Đêm nào ta cũng đi ra ngoài, các ngươi là ai hả, muốn quản những chuyện này của ta làm gì?” Tô An Lâm hùng hồn đáp lại.

1075 chữ