Chương 1044: Rời Khỏi Đây?
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của tên cầm đầu, Phương Linh sợ hãi, không nhịn được mà run rẩy:
"Ta sai rồi, cầu xin ngươi buông tha cho ta, chúng ta chưa làm cái gì cả"
"Tiểu Háo Tử, ngươi quen biết với người này không?"
"Tiểu Hảo Tử.."
Đồng tử trong mắt Phương Linh co rụt lại, mấy ngày gần đây nàng đã nhờ Tiểu Háo Tử nối tay để bán đan dược ra bên ngoài.
"Hắn vừa mới bị chúng ta bắt được, hắn đã khai hết với chúng ta, an tự bài đan dược là do ngươi qua tay giao cho hắn, cho nên tên luyện đan sư kia đang ở đâu?"
Phương Linh còn muốn khai gian dối, có điều nhìn thấy đối phương ngang nhiên lấy đao ra, nàng lại nghẹn nuốt lời muốn nói xuống bụng.
"Phương tỷ, ngươi mau nói đi, hu hu hu, ta không muốn chết, ta không muốn chết đâu"
Nữ tu sĩ bên cạnh khóc lóc nói.
Trong lòng Phương Linh cũng ngập tràn bi thương. Phải làm sao bây giờ?
Nàng biết rõ, cho dù nàng có thật sự nói ra thì các nàng vẫn sẽ bị giết chết như cũ, vậy thà đừng nói còn hơn.
Nghĩ vậy, nàng đang tính đến chuyện tự sát. Bỗng nhiên, trên bầu trời truyền đến một tiếng xé gió, tên cầm đầu ngẩng phắt lên, hắn cảm giác được một cổ uy áp mạnh mẽ ập đến. Đám thủ hạ bên cạnh hắn giống như bị thứ gì đó va đập thật mạnh vào, ngay cả một tiếng thét cũng chưa kịp phát ra đã sôi nổi nên người xuống trên mặt mặt đất, thống khổ hộc máu.
"Diệu Đan phường của các người thật đúng là lợi hại, không ngờ còn có thể truy lùng đến tận bên trong thành"
Tô An Lâm đứng trên nóc nhà, chậm rãi đi tới, sau đó thả người nhảy xuống dưới, đứng vững trên mặt đất.
"Tô đạo hữu"
Phương Linh nhìn thấy Tô An Lâm hơi ngẩn người ra, trong lòng sốt ruột không thôi. Không ngờ Tô An Lâm lại đến đây cứu các nàng. Nhưng, nơi này có vô số cao thủ của Diệu Đan phường vây quanh, hắn tới đây phải làm sao bây giờ?
Tên dẫn đầu ôm ngực, đè ép máu tươi đang trào lên cổ họng xuống, căm tức nhìn về phía Tô An Lâm:
"Ngươi chỉ biết dựa vào đánh lén lừa dối thì tính là anh hùng hảo hán gì"
Vèo!
Một cổ cường lực nhắm thẳng về phía trán hắn, oanh một tiếng, đầu óc của tên cầm đầu tức khắc nổ tung.
Tô An Lâm nhìn thi thể nằm trên mặt đất, vừa lòng gật đầu:
"Các ngươi không có việc gì chứ?"
Lúc nãy hắn nhìn thấy thông báo trên thanh Bạn Tốt, phát hiện Phương Linh gặp nạn, cho nên mới đến đây. Thật ra vì hắn giật dây Phương Linh họ đi bán đan dược cho hắn, vậy nên hắn vẫn luôn ở gần chỗ này.
"Chúng ta không có việc gì, hiện tại người của Diệu Đan phường đã tra xét được danh tính của chúng ta, Tô đạo hữu, chúng ta nên rời khỏi đây thôi"
"Đúng thế"
Nữ tu đứng cạnh liên tục gật đầu, biểu tình sốt ruột:
"Diệu Đan phường không phải là nơi dễ chọc, họ xuống tay rất tàn nhẫn"
Rời khỏi đây?
Tô An Lâm khẽ lắc đầu, họ vất vả lắm mới có thể đi vào nơi này, sao hắn có thể rời khỏi đây được?
Hắn còn phải lấy lại một ít đồ vật từ chỗ Diệu Đan phường. Nếu các người đã muốn tìm ta gây phiền toái, vậy ta nhất định sẽ chơi cùng các ngươi.
Ngay lúc hắn định đi ra khỏi cửa, bỗng nhiên nhìn thấy ở bên ngoài xuất hiện một đám binh lính mắt áo giáp.
"Là người của phủ tướng quân"
"Sao họ lại đến đây?"
Phương Linh ngây người ra, trong lòng thầm nhủ không ổn.
"Tiêu rồi tiêu rồi, không ngờ người của phủ tướng quân lại có quan hệ với Diệu Đan phường"
Tô An Lâm nhăn mày lại, đi ra phía ngoài.
Hắn nhìn thấy bên ngoài có một dàn xe ngựa đang đỗ lại, trong đó có một chiếc xe ngựa nhìn khá quen mắt, trước kia hắn đã từng nhìn thấy rồi. Hắn hơi ngẫm lại một chút, hình như là đại thiếu gia Trình Hối Vinh của phủ tướng quân.
"Sao hắn lại đến đây"
Khác với Phương Linh đang sốt ruột cuống cuồng lên, Tô An Lâm lại cảm thấy những người này đến đây có lẽ không phải vì chuyện đơn giản như vậy, đường đường là phủ tướng quân,, không có khả năng sẽ có quan hệ với Diệu Đan phường.
Trình Hối Vinh chậm rãi đi xuống xe, trên chiếc xe ngựa ở bên cạnh cũng có một lão giả bước xuống dưới, nữ luyện đan sư tên Uyển Nhi lúc trước hắn gặp được cũng đi xuống từ một chiếc xe ngựa khác.
"Là ngươi à"
Trình Hối Vinh nhìn thấy Tô An Lâm, hơi hơi nhướng mày.
"Trình công tử, lại gặp mặt rồi, các ngươi đến đây không phải là muốn tìm ta gây phiền toái đấy chứ?"
Tô An Lâm âm thầm cảnh giác, có điều nhìn bộ dạng của mấy người mới đến dường như không có địch ý gì cả.
Dù sao người như Uyển Nhi cô nương nhìn qua đã biết là không có sức chiến đấu gì cả.
Trình Hối Vinh nhanh chóng ôm quyền chào hỏi:
"Nghe nói Diệu Đan phường muốn bắt ngươi, ta vừa mới nhận được tin một đám người kéo đến nơi này, cho nên nhanh chóng đến đây xem tình hình thế nào, cũng may là đến kịp thời"
"Các ngươi cũng đang tìm ta?"
"Đúng thế, vị này là sư phụ của ta, hội trưởng của Luyện đan sư hiệp hội bên trong thành, Bạch Cốc"
Trình Hối Vinh giới thiệu.1043 chữ