Chương 1045: Đúng Là Do Ta Luyện Chế
Tô An Lâm đã nghe nói qua về đại danh của Bạch Cốc, hắn nhìn về phía bên kia gật đầu:
"Bạch Cốc tiên sinh"
Bạch Cốc nhìn ra vẻ đề phòng trong mắt Tô An Lâm, ông liếc nhìn binh lính đang đứng vây quanh:
"Các ngươi lui ra đi"
"Rõ!"
Lúc này Tô An Lâm mới buông lỏng sự đề phòng:
"May mắn các ngươi đến đây sớm, nếu không ta đã đi tới tìm Diệu Đan phường gây phiền toái rồi" Mấy người đi theo Tô An Lâm vào trong nhà.
Nhìn thấy thi thể của đám người Diệu Đan phường, con ngươi trong mắt Trình Hối Vinh co rụt lại:
"Những người này là do Tô huynh giải quyết?"
"Đúng thế, thực lực của đám người này cũng bình thường, họ đã xem nhẹ ta rồi"
Tô An Lâm nhìn về phía Bạch Cốc, ôm quyền hỏi:
"Các ngươi đến tìm ta chắc là vì những đan dược đó đúng không?"
Bạch Cốc gật đầu nói:
"Đúng vậy, có điều tiểu huynh đệ, ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta không phải là hạng người giống như Diệu Đan phường, sẽ không làm ra những chuyện bỉ ổi đê tiện như thế, ta chỉ đơn thuần muốn tham khảo một chút thôi" Bạch Cốc sợ Tô An Lâm hiểu lầm, tiếp tục nói:
"Nếu tiểu huynh đệ không muốn nói cũng không sao cả, còn về phía Diệu Đan phường, ta sẽ ra tay trấn áp họ Tô An Lâm cũng mừng rỡ kết giao với họ, hắn nở nụ cười:
"Không biết tiền bối muốn hỏi cái gì?"
"an tự bài đan dược thật sự là do ngươi luyện chế ra?"
Nhất thời, đám người Trình Hối Vinh, Uyển Nhi đều nghiêm túc nhìn về phía Tô An Lâm, Uyển Nhi còn khẩn trương đến mức nín thở.
Tô An Lâm không chút do dự, bình tĩnh nói:
"Đúng là do ta luyện chế"
Quả nhiên là như thế...
Tuy trong lòng Bạch Cốc đã có dự đoán từ trước, nhưng nghe thấy Tô An Lâm đáp lại, ông vẫn không nhịn được hít hà một hơi. Đặc biệt là Uyển Nhi, trong lòng nàng giống như gặp phải chấn động thật lớn, còn tò mò nghĩ: nhìn bề ngoài Tô An Lâm giống như mới chỉ hơn hai mươi tuổi, không ngờ thuật luyện đan của hắn đã lợi hại như vậy. Đây là núi có núi cao hơn, người có người giỏi hơn trong truyền thuyết sao?
Từ nhỏ đến lớn, nàng vẫn luôn biết rõ một điều, thế giới này có vô số người tài giỏi. Ở chỗ này, nàng là thiên chi kiêu nữ, nhưng ở rất nhiều nơi khác, cũng có vô số thiên tài khác. Nếu phóng tầm mắt nhìn khắp toàn bộ thế giới, chỉ sợ tài năng của nàng chỉ xứng đáng lót chân cho vô số thiên tài khác.
Hiện giờ, nàng cuối cùng cũng đã nhìn thấy thiên tài chân chính, hắn lại còn kín tiếng như vậy, khiến cho nàng cảm thấy không chân thực, cảm xúc nửa vời khó chịu. Có điều, dù trong lòng tràn ngập cảm giác thất bại, nhưng nàng cũng không cảm thấy uể oải, vì chỉ khi trước mặt có đối thủ mới khiến cho người ta có động lực tiến tới.
Lúc này, nàng cũng cảm thấy rất tò mò về Tô An Lâm, thậm chí còn có ý tưởng muốn kết giao bằng hữu với hắn. Nếu hai người trở thành bằng hữu, vậy thì sau này nàng có thể xin Tô An Lâm chỉ dạy rất nhiều chuyện, còn có thể bàn luận về thuật luyện đan, học tập nhiều thứ hơn nữa.
Chỉ là, Uyển Nhi chợt nhớ đến lúc trước nàng đã từng đắc tội với Tô An Lâm, lúc ở trong phòng luyện đan nàng còn nhiều lần lên tiếng trào phúng Tô An Lâm, còn coi hắn như là đồ lưu manh chuyên đi quấy rầy nữ tử khác. Nghĩ đến chuyện này, Uyển Nhi lại cảm thấy mất mặt vì hành động lỗ mãng của bản thân. Cảm giác không khác gì một người để vuột mất trăm triệu khỏi lòng bàn tay.
Bạch Cốc nghe thấy Tô An Lâm khẳng định, cõi lòng giống như giếng cổ không gợn sóng cũng kịch liệt nhảy lên. Tô An Lâm có thể luyện chế ra loại đan dược kỳ diệu đó cũng nằm trong đoán trước của ông, nhưng, chuyện quan trọng là Tô An Lâm quá trẻ tuổi.
"Xin hỏi, năm nay tiểu huynh đệ bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai muoi ba."
Tô An Lâm mở miệng đáp.
Hắn cố tình khai gian tuổi lớn hơn một chút, tránh cho người khác coi hắn như là quái thai. Có điều, hắn vẫn xem nhẹ bản thân, cho dù có khai thêm mấy tuổi thì vẫn làm cho người ta chấn động.
Qua một hồi lâu, Bạch Cốc mới phát ra âm thanh khô khốc:
"Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Nhớ lại lúc ta bằng tuổi ngươi, ngay cả nhập môn cũng không làm được"
"Cái này...Bạch Cốc tiền bối, ngươi nói đùa rồi"
Bạch Cốc mỉm cười lắc đầu, ngữ khí càng trở nên cung kính:
"Xin mạo muội hỏi một chút, không biết lệnh sư của ngươi là người phương nào, có thể cho ta biết tôn tính đại danh được hay không?"
Mỗi một luyện đan sư đều phải có sư phụ, từ góc độ của Bạch Cốc mà nói, có thể dạy dỗ ra một người tài giỏi như Tô An Lâm, thì sư phụ của hắn chắc chắn không phải là người đơn giản. Nếu có ông có thể làm quen, còn đàm luận vài câu cùng với vị tiền bối kia, thật đúng là trăm lợi không có một hại.
Tô An Lâm đương nhiên có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng Bạch Cốc, hắn thầm cười nhạo trong lòng, hắn làm gì có sư phụ mà nói? Có điều, nếu hắn nói thẳng là bản thân không có, khó tránh khỏi việc những người này cảm thấy hắn keo kiệt.
1055 chữ