Chương 1048: Mời Ngài Tự Trọng
Tô An Lâm suýt chút nữa đã mở miệng đồng ý. Nhưng mà hắn nhanh chóng nghĩ đến Dao Dao trưởng lão trước kia từng gặp, tuy vị phụ nhân xinh đẹp này đẹp thật, nhưng không biết sau lưng nàng đã có mấy vị đạo lữ rồi. Hiện tại, nói thật thì hắn và Cầm tiên tử cũng coi như là đã có quan hệ xác thịt, hơn nữa dọc đường đi vào đây, hắn cũng đã tiếp xúc với rất nhiều nữ hài. Cho nên, phụ nhân xinh đẹp có đẹp đến thế nào đi nữa, cũng phải cẩn thận một chút.
Tô An Lâm hít sâu một hơi, biểu tình nhanh chóng khôi phục:
"Tiền bối, mời ngài tự trọng"
"Hahaha, tới nha!"
Phụ nhân xinh đẹp chợt duỗi tay lại đây.
Tô An Lâm nhíu mày, không đúng, tại sao trên đỉnh đầu người này lại không có thanh máu. Là ảo cảnh? Hay là thứ gì khác?
Hắn lập tức nhắm chặt mắt lại, trong đầu nhanh chóng khôi phục lại sự thanh tỉnh, sau đó phát động Khí cảm thuật để cảm ứng bốn phía.
Lúc này, bốn phía không hề có người khác, rõ ràng chỉ có một mình đứng ở đây.
Tô An Lâm mở to mắt ra, khó hiểu nhìn xung quanh. Xung quanh bốn phía không hề có lấy một người, hơn nữa hắn phát hiện Khí cảm thuật của bản thân dường như đã chịu một thứ gì đó ngăn trở, rất khó để tràn lan ra ngoài.
"Thế này là thế nào?"
Trong lòng Tô An Lâm tràn đầy nghi hoặc, không khỏi đi về phía trước mấy bước.
Ngay lúc hắn đang không hiểu chuyện gì, trước mắt đột nhiên lóe lên, lại có một người khác xuất hiện trước mặt hắn. Nhìn thấy người nọ, ánh mắt Tô An Lâm nhíu lại:
"Sao ngươi lại ở chỗ này?"
Người trước mặt không phải ai khác xa lạ, mà là Cầm tiên tử.
Hắn nhìn thấy khung cảnh xung quanh đã biến thành phòng ngủ, mà Cầm tiên tử ăn mặc quần áo bất chỉnh đứng trước mặt Tô An Lâm, nhìn hắn mỉm cười:
"Tới đây nha.."
Trong nháy mắt, đáy lòng Tô An Lâm dâng lên một cổ khô nóng, nhưng lại bị hắn nhanh chóng áp chế lại.
"Không đúng, chuyện này rất không thích hợp, hình như những thứ này chỉ là giả!"
Giống như vừa rồi, trên đầu Cầm tiên tử cũng không có thanh máu.
Nhìn thấy Tô An Lâm không chịu đi tới, Cầm tiên tử hừ lạnh một tiếng, rời khỏi nơi này. Cảnh tượng chung quanh lại biến ảo một lần nữa, Trần Như Huyên bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn. Nàng thoạt nhìn đã già hơn vài tuổi, nhưng mà khí chất lại càng trở nên ung dung quý phái, lộ ra vẻ thành thục vũ mị.
Tô An Lâm ngẩn người ra, bộ dáng này của Trần Như Huyên là nàng mấy năm sau? Nàng đã trở nên thành thục già dặn như vậy.
Trần Như Huyên đứng ở trước mặt Tô An Lâm, trong lòng ngực nàng còn ôm một đứa bé, nhìn diện mạo của đứa bé này rõ ràng có vài phần giống như Tô An Lâm. Trần Như Huyên tươi cười xinh đẹp nói:
"An Lâm, ngươi đã về rồi, xem con của ngươi này, nó lại đói bụng rồi..
Tô An Lâm nhìn về đứa trẻ, chỉ thấy đứa nhỏ này bụ bẫm phúng phính, cực kỳ đáng yêu, nó còn nhìn về phía Tô An Lâm cười khanh khách.
"Đây là con của ta?"
Tô An Lâm nỉ non, hắn hoảng hốt cảm thấy, đây đúng là cảm giác ấm áp của gia đình.
"Đúng thế, nhị ca ngươi xem kìa, đứa nhỏ thật là đáng yêu mà"
Tô Ngọc Ngọc không biết xuất hiện từ chỗ nào nói.
Tô An Lâm sửng sốt:
"Muội.."
"Nhị ca! Về sau chúng ta sẽ ở bên nhau nhé"
Trần Như Huyên cũng nói:
"Đúng vậy, chúng ta sẽ ở bên nhau.
Đầu óc Tô An Lâm hơi quay cuồng, hắn không biết, nhưng mà hình ảnh an tường ấm áp trước mặt không phải là chuyện mà hắn vẫn luôn mong muốn hay sao?
Như vậy, hắn sẽ không cần phải theo đuổi đại đạo nữa. Chỉ là, hắn vẫn cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.
Đột nhiên, hắn bỗng phản ứng lại, hết thảy những chuyện này đều là ảo giác, muốn lừa gạt để kéo chân ta lại.
Tô An Lâm phản ứng lại, trong lòng chấn động không thôi, mà ngay lúc hắn nhận ra đây chỉ là ảo cảnh, những người đang đứng trước mắt cũng biến mất không thấy.
Bên ngoài.
Phụ nhân xinh đẹp hơn ba mươi tuổi đang đứng cùng với một đám người khác, nếu như Tô An Lâm ở chỗ này, hắn sẽ phát hiện Cầm tiên tử cũng đang có mặt tại đây. Bên cạnh còn có mấy người ăn mặc giống như trưởng lão.
"Tên Tô An Lâm này không hổ danh là người được Bạch Cốc giới thiệu, có thể kiên trì bên trong Phấn cảnh lâu như vậy, đúng là không tệ.
Một lão giả vuốt râu nói, vừa lòng gật đầu.
Phụ nhân xinh đẹp hơi mỉm cười, bên trong Phấn cảnh có bốn tầng ảo cảnh, hắn đã xâm nhập hết, thật đúng là làm cho người ta phải lau mắt nhìn.
"Đây có lẽ là lý do mà luyện đan thuật của hắn lại cao minh như vậy"
Phụ nhân xinh đẹp bỗng nhiên nhìn về phía Cầm tiên tử đang đứng bên cạnh:
"Cầm tiên tử, ngươi thấy thế nào?"
Ánh mắt Cầm tiên tử hơi lóe sáng, bình tĩnh đáp:
"Ta và hắn...Không quen biết.
"Vậy sao?"
Một vị trưởng lão nhướng mày nói:
"Ta nghe nói, ngươi đã đi đến đây cùng với hắn, sao lại...
Cầm tiên tử cắt ngang lời:
"Trong tông môn có mấy vạn đệ tử, ta cũng không thể quen biết hết tất cả mọi người được"
"Chuyện này cũng đúng"
Một đám trưởng lão gật đầu nói, không hề để trong lòng.
1076 chữ