Chương 1049: Phá Giải

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1049: Phá Giải

Phụ nhân xinh đẹp khó hiểu:

"Có điều, trong ảo cảnh của tên Tô An Lâm này hình như còn xuất hiện cả ngươi nữa"

Nàng nhìn về phía Cầm tiên tử, lại thấy Cầm tiên tử vẫn lắc đầu như cũ:

"Ta không rõ lắm"

"Không biết cửa thứ nhất hắn đã nhìn thấy ai vậy?"

Vị trưởng lão bên cạnh cười tủm tỉm hỏi.

Phụ nhân xinh đẹp sửng sốt, cửa thứ nhất đương nhiên là nàng. Nàng và Bạch Cốc cũng coi như là bằng hữu đã quen biết từ lâu, Bạch Cốc ở trước mặt nàng khen ngợi Tô An Lâm giỏi giang hết lời, làm cho nàng nhịn không được muốn kiểm tra xem Tô An Lâm có đúng như lời ông nói hay không.

Vì thí nghiệm Tô An Lâm, nàng còn cố ý tự mình ra ngựa, dùng sức dụ hoặc hắn, chỉ tiếc là đã thất bại.

Vị trưởng lão hỏi chuyện này hiển nhiên là biết nội tình, phụ nhân xinh đẹp không khỏi trừng mắt liếc nhìn hắn một cái:

"Ngươi đúng là nhiều chuyện thật đấy.

Nàng hừ lạnh một tiếng:

"Không nói đến cái này nữa, hiện tại Tô An Lâm chỉ còn lại một cửa cuối cùng, nhưng mà muốn qua được cửa ải này cũng không dễ dàng đâu.

Oanh!

Giống như là muốn chứng minh cho lời nói của nàng, giờ khắc này, trước mặt Tô An Lâm bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen cực lớn bao trùm lấy một phương. Độ ấm ở xung quanh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy, ngay cả không khí trước mặt cũng giống như có từng cây băng nhọn hoắt đang rơi xuống. Đau! Rất đau!

Giờ khắc này Tô An Lâm đã cảm nhận được rất rõ cảm giác đau đớn xuyên tim đến từ máu thịt, thậm chí là từ linh hồn, sao có thể đau đến như vậy được?

Hắn lập tức nhận ra, chẳng sợ đã biết đây hết thảy những chuyện phát sinh trước mặt hắn chỉ là ảo giác, nhưngmà loại cảm giác đau đớn này lại rõ ràng chân thật, làm cho hắn sinh ra suy nghĩ muốn lùi bước, nhanh chóng rời khỏi nơi này cho rồi.

Đau, đau không?

Tô An Lâm nghĩ như vậy, hắn biết hết thảy chỉ là ảo giác, muốn lùi bước, rồi lại lập tức nghĩ đến mục đích đi tới nơi này của bản thân mình. Đúng vậy, tại sao hắn lại đi đến đây. Hắn dốc sức tranh đua, dồn hết toàn lực đi vào nơi này, không phải là bởi vì muốn thành tiên hay sao.

"Ta không sợ, đau đớn như vậy có là gì, trước kia ta đã phải chịu qua rất nhiều rất nhiều đau khổ, cái này không tính là thứ gì cả"

Tô An Lâm nói thầm trong lòng, ngay sau đó, cảm giác lạnh băng đến tận xương nháy mắt đã biến mất.

Rắc rắc rắc rắc rắc!

Không khí cũng vỡ vụn cả.

Bên ngoài.

Mọi người nhìn thấy Phấn cảnh vỡ vụn, đều bất ngờ không thôi.

"Nhanh như vậy đã bị hắn phá giải được?"

"Lần này sợ là đã phá kỷ lục rồi đúng không?"

"Quá khủng bố, đúng là đã phá kỷ lục rồi"

"Không thể ngờ được, chẳng trách Bạch Cốc lại đánh giá hắn cao như vậy, hôm nay được tận mắt nhìn thấy, quả nhiên là không tầm thường"

Một đám trưởng lão xì xào bàn tán, tất cả đều nhìn về phía Tô An Lâm.

Đồng thời, Tô An Lâm cũng nhìn thấy đám người này.

"Ta vẫn luôn bị họ theo dõi?"

Tô An Lâm khẽ nhíu mày, hắn chú ý tới Cầm tiên tử cũng ở đây.

Có điều, hắn nhìn kỹ lại sắc mặt của Cầm tiên tử, cảm giác có chút không đúng. Nàng đang dùng một loại ánh mắt xa lạ, giống như không hề quen biết mà đối diện với hắn.

"Tô An Lâm"

Phụ nhân xinh đẹp đi về phía Tô An Lâm.

"Là ngươi, vừa rồi là ngươi đã quyến rũ ta"

Tô An Lâm nhận ra vị phụ nhân này, buột miệng thốt ra.

"Khụ!"

Phía sau có trưởng lão nghe được những lời này, suýt chút nữa cười ầm lên.

Quyến rũ hắn...

"Âu Dương Phỉ, quả nhiên lúc nãy ngươi đã tự mình ra trận đi câu dẫn người ta, có rảnh thì cũng dùng ảo thuật với ta thử xem Một trưởng lão trung niên cười tủm tỉm nói.

Âu Dương Phỉ hừ lạnh một tiếng:

"Được thôi, nhưng mà chúng ta phải đánh một trận trước, nếu như ngươi có thể đánh thắng ta, đến lúc đó ta có the suy xét lại"

Đánh nhau với nàng...

Vị trưởng lão này lập tức rụt cổ lại, hắn biết Âu Dương Phỉ đáng sợ như thế nào, nữ nhân này đúng là bề ngoài thì đẹp bên trong thì điên cuồng.

"Không dám thì câm miệng lại cho ta!"

Âu Dương Phỉ dùng ngữ khí bá đạo nói, nàng sẽ không thèm để ý tới mấy tên trưởng lão này.

Âu Dương Phỉ nói xong, đi về phía Tô An Lâm:

"Vừa rồi là Phấn cảnh, là một loại trận pháp ảo cảnh của chúng ta"

Tô An Lâm gật đầu:

"Ta đã nhận ra, có điều vừa rồi đúng là có chút quỷ dị"

"Dưới tình huống không hề hay biết gì mà ngươi vẫn có thể làm được như vậy đã là rất tốt, hơn nữa, tên tiểu tử nhà ngươi còn phá được kỷ lục lần trước"

"Kỷ lục?"

Tô An Lâm khó hiểu.

"Trong Phấn cảnh chế tạo tổng cộng bốn tầng, trước kia cũng có rất nhiều người có thể phá tan ảo cảnh, nhưng mà ngươi là người có tốc độ nhanh nhất, đã hiểu chưa?"

Tô An Lâm hiểu ra, có điều hắn cũng không cảm thấy quá vui mừng, bởi vì hắn có thể nhanh chóng đột phá ảo cảnh như vậy đa phần là nhờ vào khả năng nhìn thấy thanh máu, mà những người ở bên trong ảo cảnh lại không hề hiển thị thanh máu. Một sơ hở lớn như vậy cứ lồ lộ ở trước mặt hắn, thời thời khắc khắc nhắc nhở cho hắn biết người trước mặt có vấn đề.

1009 chữ