Chương 1050: Tông Chủ Tới
"Phấn cảnh có thể nhìn ra tâm cảnh của một người là như thế nào, ngươi đã vượt qua cửa ải khảo sát tâm cảnh, tiếp theo là đến phần thí nghiệm thực lực của ngươi"
Âu Dương Phỉ chậm rãi nói:
"Mỗi một đệ tử tiến vào trong tông đều phải trải qua một đợt thí nghiệm như vậy, cho nene ngươi không cần phải khẩn trương lo lắng quá. Chẳng qua bởi vì ngươi được đi cửa sau, nên lần này mới có một mình người tham gia thí nghiệm"
"Tiếp theo là cửa ải kiểm tra thực lực của ngươi, nhìn thấy tòa tháp trước mặt không?"
Tô An Lâm nhìn theo ánh mắt của Âu Dương Phỉ, dọc theo con đường mòn trước mặt, Tô An Lâm nhìn thấy một tòa tháp cổ xưa, hơi thấp, chỉ có ba tầng, nhưng mà bề ngoài rất rộng lớn. Trên tòa tháp cổ có một cổ lực lượng kỳ quái không thể nói rõ đang quấn quanh, thoạt nhìn rất kỳ quái.
"Đây là...Chỗ nào? Có chút cổ quái"
"Đây là chiến trường tháp, bên trong có một mảnh nhỏ của trận pháp chiến đấu từ thời viễn cổ, khi ngươi tiến vào trong đó, sẽ giống như là người lạc vào trong ảo cảnh. Ở trong đó ngươi sẽ gặp được vô số địch nhân, ngươi cần phải đi chiến đấu với họ"
Tô An Lâm nhìn về phía Cầm tiên tử:
"Ngươi cũng xôn vào đó rồi?"
Vốn dĩ hắn còn cho rằng Cầm tiên tử sẽ đáp lại hắn, dù sao quan hệ của hai người cũng coi như rất thân quen. Nhưng mà ánh mắt Cầm tiên tử nhìn hắn giống như đang nhìn một người xa lạ, lạnh như băng đáp lại Tô An Lâm:
"Có vấn đề gì sao?"
"A..."
Tô An Lâm khó hiểu, Cầm tiên tử hình như khác hơn nhiều so với lúc trước. Lần trước Cầm tiên tử đã đạt được truyền thừa của Ma Sát tiên tử, hắn biết, từ lúc đó về sau Ma Sát tiên tử có đôi khi sẽ xuất hiện rồi chiếm lấy nhân cách của Cầm tiên tử.
"Chẳng lẽ hiện tại nàng là Ma Sát tiên tử?"
Tô An Lâm không biết rõ, hắn quyết định mặc kệ việc này trước.
Ngay lúc Âu Dương Phỉ và một đám trưởng lão đang dẫn Tô An Lâm đi đến tháp chiến trường, bên trong tầng mây bỗng nhiên xuất hiện một tiếng xé gió.
"Ấy, tông chủ đến"
Âu Dương Phỉ cảm ứng được người đến, trong lòng hơi động.
"Sao tông chủ lại đến đây?"
"Chẳng phải hắn vẫn đang bế quan hay sao?"
"Không lẽ là...
Sắc mặt của một vài Phấn cảnh trở nên khó coi, ánh mắt cũng liếc nhìn về phía Tô An Lâm. Họ đã thầm đoán được, tông chủ đến chuyến này có lẽ là bởi vì Tô An Lâm.
Trong tông môn có quy củ, đệ tử tiến vào dưới môn hạ của ai để tu luyện, thì về sau sẽ là đệ tử của người đó. Lần này Tô An Lâm đã bày ra thực lực và thiên phú quá lớn, quả thật là thiên tài trăm năm mới có. Ít nhất thì các trưởng lão lớn tuổi trong tông môn cũng tỏ vẻ còn chưa gặp được ai có được thiên phú như vậy.
Không nói đến thiên phú luyện đan của hắn đã là kinh hồng, đi vào trong Phấn cảnh cũng có thể nhanh chóng thoát ra được, hơn nữa nghe nói thực lực của hắn cũng không thấp. Người như vậy quả thực là nhân tài toàn năng, khó trách hắn sẽ hấp dẫn tông chủ đến đây.
Một vài trưởng lão thầm hận đến nghiến răng, tông chủ đến đây chắc chắn là vì đoạt đồ đệ. Phải biết rằng một thiên tài giống như Cầm tiên tử cũng chưa thể làm cho tông chủ ra mặt được.
"Phù phù phù....
Một tiếng xé gió chói tai truyền đến, tiếp sau đó là từng tiếng sấm bùm bùm vang dội. Một nam tử trung niên mặc thanh bào, chắp tay sau lưng, cả người tỏa ra lỗi điện đạp bộ giữa không trung đi tới đây.
Nam nhân này có thể mang theo lôi điện trên người...
Tô An Lâm nhướng mày, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cảnh tượng này, quả thật là khiếp sợ không thôi.
"Tông chủ, cơn gió nào đã đưa ngài tới đây vậy"
Âu Dương Phỉ bĩu môi hỏi.
"À, ta vừa mới đi ngang qua đây, đột nhiên cảm ứng được Phấn cảnh bị người khác phá vỡ, cho nên thuận tiện đến đây nhìn xem, ấy, vị này là đệ tử mới đến đúng không.
Tông chủ tên là Tào Thiên Bá, để râu chữ bát, đôi mắt híp lại thành khe hở, vừa nhìn đã khiến cho người ta cảm thấy hắn rất biết tính kế người khác. Có điều khí chất của người này xuất trần, từ xa nhìn xem giống như là một trích tiên, khí thế cao thượng.
"Đệ tử Tô An Lâm, bái kiến tông chủ"
"Ừ, không tồi, vừa nãy ngươi đã phá vỡ Phấn cảnh sao?"
"Đúng thế."
"Được, được, ta rất coi trọng ngươi, tiếp theo là tiến vào tháp chiến trường để thí nghiệm, nếu như ngươi có thể trụ vững ở trong đó một ngày, ta sẽ tự mình thu nhận ngươi làm đệ tử"
Tào Thiên Bá hơi hơi mỉm cười, vuốt chòm râu chữ bát của mình.
Tô An Lâm nghe vậy sửng sốt một chút, những người khác cũng biến sắc.
Âu Dương Phỉ vội vàng nói:
"Tông chủ, mỗi ngày ngươi phải bận trăm công nghìn việc, sao có thời gian rảnh mà thu đồ đệ được chứ?"
"Đúng vậy, đã nói là lần này sẽ do năm trưởng lão chúng ta chọn đồ đệ, sao ngươi lại.."
Có trưởng lão oán trách.
1078 chữ