Chương 1052: Chiến Trường Viễn Cổ 2
"Nơi này hình như đang nhốt thứ gì đó đúng không?"
Tô An Lâm nói, bởi vì hắn cảm nhận được ở bên trên hai chữ "Cấm" này có một cổ áp lực cường đại.
"Không sai, nơi này đang giam nhốt một ít đồ vật, chúng ta gọi nó là... Cấm kỵ!"
"Cấm kỵ, đó là cái gì?"
"Hiện tại nói với ngươi những chuyện này cũng không có ích gì, nó quá mức xa xôi, đối với ngươi không có chỗ tốt, không nói ra thì tốt hơn, như vậy giúp ngươi đỡ phải suy nghĩ nhiều, đối với đạo tâm của ngươi sẽ có ảnh hưởng rất lớn"
Tào Thiên Bá đi đến bên cạnh cửa đồng lớn, duỗi tay ấn lên trên.
"Ầm ầm ầm...
Cánh cửa to lớn bằng đồng bị đẩy ra.
"Hiện tại ngươi có thể đi vào trong, chờ đến khi ngươi qua ải này, ta sẽ nói cho ngươi biết một ít chuyện.
"Được"
Tô An Lâm hoàn toàn không chút do dự, cất bước đi vào trong.
Sau khi Tô An Lâm đi vào, một đám trưởng lão mới ra vẻ nhẹ nhõm như là tảng đá trong lòng được rơi xuống.
"Cũng không biết đến khi hắn biết được Thành Tiên Lộ đã như vậy, sẽ có suy nghĩ như thế nào"
"Ài, ta cũng có chút hối hận về quyết định năm đó của mình rồi"
"Thành Tiên Lộ, đoạn tuyệt rồi"
"Không phải!"
Âu Dương Phỉ vẫn luôn trưng ra bản mặt lạnh lùng như băng đột nhiên gấp gáp nói:
"Không phải là hoàn toàn bị đoạn tuyệt, chỉ cần tìm được một người có thể giải quyết vấn đề kia là được.
"Cái này, khó lắm"
Phía sau có một trưởng lão vóc dáng khô gầy lắc đầu thở dài.
"Này thì nói khó, này thì thở dài!"
Âu Dương Phỉ bỗng nhiên nổi nóng, quay đầu giơ chùy đánh tên trưởng lão vừa rồi.
"Ai da, đừng đánh, đừng đánh, ta sai rồi.."
Vị trưởng lão gầy gò kia không hề có thể diện, vội vàng vắt chân lên cổ chạy.
Tào Thiên Bá không xem bọn họ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng hình Tô An Lâm đã đi vào trong, cánh cửa lớn chầm chậm đóng lại, Tào Thiên Bá đột nhiên nỉ non:
"Tên Tô An Lâm này, hắn đã phá được kỷ lục của Phấn cảnh, nếu như lại phá được kỷ lục của tháp chiến trường, có lẽ, đến lúc đó sẽ có hy vọng."
"Có điều, hắn có thể làm được hay không?"
"Phù..."
Tô An Lâm vừa mới tiến vào trong tháp chiến trường, bỗng nhiên có một cổ gió lạnh đột ngột thổi tới trước mặt. Đây không phải là gió lạnh bình thường, mà giống như là hơi thở lạnh lẽo.
"Người chết!"
Ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng, đây là hơi thở của người chết.
Trước mắt là một mảnh đen tối, duỗi tay cũng không thể nhìn thấy năm ngón tay đâu. Tô An Lâm không biết vì sao lại xuất hiện tình huống như vậy, nhưng mà chuyện này không quan trọng, cũng may trên người hắn còn mang theo đồ vật có thể chiếu sáng. Hắn đang chuẩn bị sử dụng đồ chiếu sáng, lại nhìn thấy cách đó không xa, có từng ngọn lửa màu xanh lam u ám bỗng nhiên xuất hiện ở trong bóng đêm. Cùng lúc đó, phía bên trên những ngọn lửa đó cũng xuất hiện thanh máu.
"Tình huống này là như thế nào?"
Thân thể Tô An Lâm chợt căng cứng lại, thanh máu rậm rạp, số lượng nhiều không đếm xuể, làm cho hắn suýt chút nữa bị lóe mù mắt.
"Không phải phải đã nói là nơi này là chiến trường thời viễn cổ, chỏ có hơi thở thượng cổ, cùng với các trận pháp thôi hay sao, tại sao lại có nhiều thanh máu như vậy?"
Có thanh máu, cũng có nghĩa là mấy thứ này đều là chân thật, vẫn còn đang tồn tại.
Xèo xèo xèo!
Tô An Lâm không chút do dự đốt pháo hoa tín hiệu lên!
Vèo!
Sau khi pháo hoa chiếu sáng lên, Tô An Lâm cũng nhìn thấy rõ cảnh tượng ở nơi này. Xương cốt trắng ởn trải đầy đất, các loại trang bị khôi giáp vương vãi khắp nơi, cùng với các loại thuyền chiến, chiến xa. Có rất nhiều vũ khí cổ xưa mà hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ. Trong đó, hắn còn thấy được vô số cờ xí không biết tên, đang cắm trên mặt đất, phiêu đãng theo cơn gió.
"Phần phật...
Cờ xí phát ra tiếng gió lạnh thấu xương, cảnh tượng hiu quạnh làm cho Tô An Lâm sững sờ đứng im tại chỗ. Cùng lúc đó, vô số thanh máu nhiều không đếm xuể cũng đang dần tiếp cận hắn. Những ngọn lửa màu xanh lam đó là một đám xương khô, còn có rất nhiều những con quái vật đã bị thối rữa phân nửa.
Không sai, là quái vật. Có quái vật hai đầu, cả người phồng bọc mưng mủ. Có con quái vật giống như quái thú, sau lưng toàn là gai nhọn hoắt. Có quái vật hai mắt trợn ngược, hai tay dài đến ba mét. Một đám quái vật hung thần ác sát nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.
"Thanh máu: 1094/1094 "Thanh máu: 800/800"
"Thanh máu: 1490/1490.
"Rầm rầm rầm."
Nhìn thấy một đống thanh máu trước mặt, Tô An Lâm quay đầu vội vàng chạy đi, đến lúc này rồi mà còn không chạy thì thật đúng là ngu ngốc.
"Mẹ nó, ta đã biết vì sao người khác có thể kiên trì ở chỗ này một ngày đã tính là qua cửa ải rồi, đây là chỗ mà người có thể ở sao? Đã không nhìn thấy gì thì thôi...
"Gào!"
Một con quái vật hai đầu nhe răng trợn mắt, bổ nhào vào trước mặt Tô An Lâm. Con quái vật hai đầu này có một đầu là đứa trẻ con, một đầu khác là mặt của một phụ nhân.
1036 chữ