Chương 1053: Con Của Ta
"Ô ô ô,..."
Mặt đứa trẻ phát ra tiếng khóc thảm thiết, vô cùng thống khổ.
Sắc mặt của mặt phụ nhân bên cạnh thay đổi, gầm gừ với Tô An Lâm:
"Con của ta, con của ta khóc rồi, tại sao ngươi lại tàn nhẫn như vậy hả, tại sao ngươi lại chọc nó khóc, ngươi đi tìm chết cho ta đi"
Phụ nhân dùng tứ chi chạm trên mặt đất, giống như là một con báo, trong miệng nhỏ dãi, hung mãnh nhào về phía Tô An Lâm.
Động tác của Tô An Lâm cũng không chậm chạp, hắn đã sớm cầm lấy Chấn Thiên Phủ vung lên phía trước.
"Dang!"
Cánh tay Tô An Lâm đã tê rần, giống như là vừa mới chém vào một tảng sắt thép, ánh mắt hắn hoảng hốt:
"Con mẹ nó ngươi làm bằng sắt hả?"
Tuy tay hắn bị cán rìu chấn động, nhưng cũng may lưỡi rìu đã chém vào trên vai phụ nhân, ở vị trí tiếp nối với cổ đứa trẻ.
Đứa trẻ con bị cắt đứt nửa cái cổ, thống khổ hét lớn tiếng:
"A, a... Ngươi chém ta... Nương, cứu con với, cứu con với....
"Con ơi, con của ta.."
Rõ ràng là cùng một thân thể, phụ nhân kia kinh hoàng không thôi, khuôn mặt vốn dĩ đã vặn vẹo lại càng trở nên vặn vẹo hơn. Nàng đánh về phía Tô An Lâm, một tay khác thì phóng thích móng vuốt sắc nhọn, ra sức chộp về phía Tô An Lâm.
Soat...
Quần áo phía trước ngực của Tô An Lâm đã rách nát. Phụ nhân kia cũng không được tốt lắm, nàng ta vừa mới ra tay đánh một chiêu vừa rồi, thanh máu lập tức giảm xuống hơn 500 điểm.
Tô An Lâm lập tức phát động Khống Khí Thuật, một cổ nội khí nghiền áp lao về phía phụ nhân."Vô dụng thôi!"
Phụ nhân cười dữ tợn, giống như là nghĩ đến cái gì đó, tiếp theo đó, một luồng khí tức mà Tô An Lâm chưa bao giờ cảm nhận được vọt về phía hắn.
"Nội khí của ngươi, làm sao có thể so với... Linh khí của ta được chứ Linh khí, con quái vật này chẳng nhẽ có thể sử dụng linh khí?
Giống như là muốn chứng minh cho lời phụ nhân vừa nói, Tô An Lâm đột nhiên cảm nhận được một đợt áp lực cực kỳ cuồng bạo. Lực lượng giữa hai người hoàn toàn kém xa, linh khí của đối phương quá mạnh. Mà Khống Khí Tù Lung Thuật hắn vẫn luôn lấy làm tự hào, lại không thể chịu đựng nổi ba giây đã bị đối phương phá tan. Biểu tình trên mặt Tô An Lâm kinh ngạc hoảng hốt không thôi, những con quái vật này còn có cả linh khí? Phụ nhân lại duỗi tay ra lần nữa, đánh một chưởng về phía hắn, một cổ khí thế bàng bạc quét ngang tới. Nàng ta lại dùng linh khí để công kích.
Tô An Lâm lập tức bắt chéo tay trước ngực để chống đỡ. Hắn nhanh chóng phát động Kinh Cương Thiết Cốt Công, một tầng kim quang thoáng hiện lên.
Rầm rầm!
Công kích liên tục đánh vỡ kim quang của hắn, ánh mắt Tô An Lâm ngưng trọng, quyết đoán ngưng tụ lại kim quang, lúc này mới tránh khỏi việc tiếp tục bị tấn công.
"Giết, giết chết ngươi, ngươi đã giết con của ta, ta muốn giết ngươi"
Phụ nhân phát ra tiếng kêu than, con của nàng đã bị đánh thành bộ dạng như vậy, nàng nhất định phải báo thù! Nhìn thấy phụ nhân đang muốn tiếp tục tấn công, Tô An Lâm đã có ý muốn lui lại, bởi vì cách đó không xa đã có mấy con quái vật đang chạy về phía này. Chẳng qua, dường như bọn hắn sợ hãi con quái vật hai đầu trước mặt, cho nên không dám đến gần hai người.
Nhất định phải nhanh chóng giải quyết đám quái vật này, nếu không ta sẽ bị vây ở chỗ này không thể đi ra được. Tô An Lâm âm thầm sốt ruột nghĩ, nơi này là địa phương quái quỷ nào, có nhiều quái vật như vậy thì làm sao mà tồn tại được?
Hơn nữa, đám quái vật ở đây còn có thể dùng linh khí để công kích, hơn nữa nếu xem xét khả năng công kích của nữ nhân vừa rồi, hiển nhiên là thuận theo một công pháp nào đấy. Không ngờ quái vật cũng tu luyện. Chuyện này đúng là quá thái thật.
Không phải là trước kia hắn không gặp được quái vật, ví dụ như quái vật ở trong Âm Tông, ví dụ như quái vật tà ám, nhưng mà những con quái vật đó cùng lắm chỉ có sức lực của bản thể mà thôi. Nhưng trước mắt, hắn đã gặp được quái vật có thể sử dụng công pháp.
Nếu như quái vật muốn học được công pháp thì trước tiên nó phải có trí tuệ giống như là nhân loại. Lại còn có yêu cầu về đan điền, các loại huyệt vị để dẫn truyền khí tức, thậm chí còn phải có cả truyền thừa.
Dù sao nhân loại có thể phát triển được như vậy, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào việc bản thân là thiên tài, mà đa phần còn do sư phụ dạy dỗ. Cho dù là một thiên tài lợi hại đến thế nào, cũng không có khả năng tự mình học thành tài, đạt được tài nghệ tinh vi, chỉ có rất nhiều thế hệ truyền thừa xuống dưới, đời sau lại học hỏi tri thức của đời trước, chậm rãi tích lũy lên, mới có thể đạt được trình độ càng cao hơn.
Nói cách khác, cần phải có một xã hội.
"Nếu nói như vậy, đám quái vật này đã có xã hội rồi? Cho nên nó mới có thể học được công pháp?"
Tô An Lâm bị suy nghĩ của bản thân mình làm cho sợ hãi.
1031 chữ