Chương 1054: Sợ Ta?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1054: Sợ Ta?

Nếu như quái vật có xã hội, đối với nhân loại mà nói, không khác gì một cuộc đả kích nặng nề.

Hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi vì phụ nhân kia đã vươn móng vuốt ra, chân đạp lên không khí đánh về phía Tô An Lâm. Quá nhanh, quả thật chỉ giống như là một cơn gió lướt qua.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại.

Tô An Lâm nhanh chóng ổn định lại trạng thái của bản thân mình, bỏ qua sự sợ hãi do hành động của đối phương, quái vật chung quy chỉ là quái vật mà thôi, nàng quá xúc động, uổng có một thân sức mạnh, cũng có cả công pháp, nhưng chiêu thức đánh lên lại rời rạc lung tung, hoàn toàn không có tính toán chính xác. Trong mắt Tô An Lâm hiện lên một tia tinh quang, hắn chớp mắt di chuyển thân thể, nhắm ngay vào hạ bàn của phụ nhân, phát động Khống Khí Tù Lung Thuật. Bước chân lao tới phía trước của phụ nhân cứng đờ lại, toàn bộ thân thể bay ra bên ngoài, "Oanh" một tiếng, nện xuống trên mặt đất, làm cho một đám bụi đất bắn tung lên.

"Kết thúc rồi"

Tô An Lâm đi tới phía sau phụ nhân.

Ánh mắt phụ nhân trở nên nghiêm trọng, vừa mới ngẩng đầu lên, Tô An Lâm đã cung rìu chém xuống. Phụt!

"Đánh chết thành công"

Nhìn thấy đầu của phụ nhân lăn ra trên mặt đất, Tô An Lâm mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng giải quyết xong.

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một đám quái vật đang dùng biểu tình thấy quỷ đến quan sát một màn vừa rồi.

"Hả, sợ ta?"

Tô An Lâm sửng sốt một chút, điểm này càng chứng thực cho suy nghĩ đám quái vật này có trí tuệ của hắn. Con quái vật hai đầu này có lẽ là mạnh nhất trong đám quái vật, mà hắn đã giải quyết được nó, cho nên những con quái vật còn lại sẽ sinh ra sự sợ hãi đối với hắn.

"Quả nhiên đám quái vật này có trí tuệ"

Vẻ mặt Tô An Lâm có chút phức tạp.

Hắn không thể tưởng tượng ra được, nếu như những con quái vật này có thể đi ra ngoài thì người bên ngoài sẽ gặp phải tình huống như thế nào.

Một ít quái vật chậm rãi di chuyển về phía này, dần dần, đám quái vật càng lúc càng to gan hơn. Cùng lúc đó, pháo hoa của hắn đã sắp tàn lụi, hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Tô An Lâm phát động Khí cảm thuật, thu hết cảnh tượng chung quanh vào đáy mắt.

"Vèo!"

Hắn bước một bước thật xa, chạy trốn ra bên ngoài, chớp mắt đã biến khỏi chỗ này.

Sau khi di chuyển ra cách đó vài trăm thước, Tô An Lâm âm thầm kinh ngạc.

"Nơi này là như thế nào, không phải chỉ rộng bằng hai sân bóng thôi sao, tại sao lại cảm thấy nơi này giống như vô biên vô hạn?"

Tô An Lâm càng đi càng kinh ngạc, hắn chợt nghĩ đến một khả năng.

"Vùng cấm!"

Hắn nghĩ đến những vùng cấm đã đi qua lúc còn ở Man Hoang Chi Địa, lần đó cũng giống như thế này, sau khi đi vào sẽ tiến đến một thế giới hoàn toàn khác.

"Chẳng lẽ, bên trong cái gọi là tháp chiến trường lại là một vùng cấm chiến trường hay sao?"

Tô An Lâm giật mình hoảng sợ:

"Cho nên, nơi này cũng là một thế giới khác!"

Trong đêm tối duỗi tay không thấy năm ngón tay, có một thôn xóm ở gần đó.

"Ò ó o..."

Theo tiếng gà gáy sáng, thôn xóm bình tĩnh nghênh đón ngày mới.

Trong phòng ốc san sát nối tiếp nhau thoáng hiện lên ánh đèn, mọi người bắt đầu một ngày lao động.

"Thê tử, thê tử của ta đã chết rồi"

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, đánh vỡ sự yên lặng trong thôn xóm.

Có người chết. Đây là chuyện lớn.

Hừng đông, mọi người trong thôn đi tới nhà có người bị chết. Một xác chết của nữ nhân bị nghiêng cổ đang ngã vào trong vũng máu, nàng ta đã chết!

Trong lòng ngực của nữ nhân này còn đang ôm theo một đứa trẻ con, hai người giống như liền sát bên nhau. Chỗ cổ của đứa trẻ cũng có một vết thương sâu hoắm thấy được xương cốt.

"Sao nàng đã chết rồi?"

Có thôn dân không đành lòng thấy cảnh tượng như vậy, thấp giọng nức nở hỏi.

"Không biết, ta cũng không biết, tối hôm qua ta rời giường không thấy thê tử của ta đâu, cho nên ta mới đi tìm, lúc sau tìm thấy nàng ở phía sau núi, nàng chết thật thảm...

Các thôn dân buồn rầu ca thán.

"Thu dọn thi thể một chút, sau đó đưa đi thiêu."

Một lão giả cầm điếu thuốc, trên người có thương tích đang được người khác nâng tới, bình tĩnh nói.

"Thôn trưởng!"

Tướng công của người phụ nhân kia ngẩng phắt đầu lên:

"Thê tử của ta đã chết rồi."

"Ta biết!"

Giọng nói của thôn trưởng cất cao lên mấy phần:

"Đã chết, ta biết, ai bảo ngươi không trông coi nàng cho kỹ, đã nói mấy chục lên rồi, không thể đi ra khỏi thôn được, chúng ta ở chỗ này không thể đi ra khỏi thôn được, tại sao thê tử của ngươi lại đi ra ngoài?"

"Không biết, ta thật sự không biết.."

"Chắc là trộm đi ra ngoài rồi?"

"Có khi nào bị bắt ra bên ngoài không "Bên ngoài thôn có rất nhiều quái vật, có lẽ là bị mị ma quyến rũ rồi dẫn ra bên ngoài.

Các thôn dân mồm năm miệng mười bàn luận, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.

"Bộp bộp bộp...

Đúng lúc này, ở phía ngoài có một bóng người tập tễnh đi tới.

1038 chữ