Chương 1056: Trẻ Con
Tô An Lâm cũng không muốn giấu giếm điều gì, hắn tiếp tục nói:
"Tiền bối, ngươi có biết gì về Thành Tiên Lộ không?"
"Con đường thành tiên đâu phải là thứ mà một người thường như ta có thể biết được chứ"
Thôn trưởng không khỏi bật cười:
"Có điều, ta nhớ rõ trong thế giới này của chúng ta cũng có tiên nhân "Đó là như thế nào?"
Tô An Lâm vội hỏi.
Thôn trưởng lắc đầu nói:
"Quá xa xăm, ta đã quên mất từ lâu rồi, không còn nhớ rõ nữa"
Tô An Lâm nghi hoặc, nhìn bộ dáng này của thôn trưởng cũng không giống như một người đã sống rất lâu.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên chú ý tới người thanh niên đang dìu thôn trưởng đi đã bị cụt mất một bên cánh tay.
Hắn ta chỉ còn lại một bàn tay. Đứa bé gái đang nhảy nhót đi theo họ cũng bị thiếu mất một lỗ tai. Mà đứa nhóc nhỏ tuổi đang nói chuyện phiếm với cô bé cũng có chút kỳ quái, nó bị thọt chân.
"Đây là..."
Tô An Lâm dừng lại một chút, lúc này hắn mới chú ý tới đại đa số thôn dân ở đây đều bị tàn tật. Sắc mặt của hắn tức khắc trở nên cổ quái, há to miệng muốn dò hỏi, nhưng lời nói đã đến bên miệng, lại bị hắn nuốt xuống bụng.
Người ta đã bị tàn tật như vậy rồi mà hắn còn đi dò hỏi, như vậy chẳng phải là đang rắc muối vào vết thương của người khác hay sao?
Thôi, cứ quan sát trước rồi nói tiếp. Tô An Lâm hơi hơi cảm thấy, bản thân mình vẫn phải đề phòng một chút. Cứ ở trong thôn là có thể an toàn được sao? Nếu như chuyện này đơn giản như vậy, tông chủ đã không phải dặn dò hắn chỉ cần ở lại một ngày.
"Mời ngồi"
Tô An Lâm được đưa đến nhà của thôn trưởng, thôn trưởng vươn tay mời hắn ngồi xuống.
Tô An Lâm nhìn thoáng qua sân vườn, trong sân sạch sẽ gọn gàng, phía trước là một mảnh đất trồng râu um tùm xanh tốt. Hắn cũng không thấy rõ bên trong đó đang trồng thứ gì, có điều có thể thấy được hai nữ nhân đang giẫy cỏ trong vườn.
Hai nữ nhân này cũng có khuyết tật, một người bị vặn cổ, một người khác bị còng lưng. Người bị còng lưng chắc là nữ nhi của thôn trưởng, bề ngoài rất trẻ tuổi, chỉ tiếc là lưng của nàng bị cong xuống, đỉnh đầu gần như sắp chạm vào đầu gối.
Sao nơi này toàn là người tàn tật vậy.
Tô An Lâm cảm thấy có chút đáng tiếc, một người bị còng lưng như vậy, chưa nói đến cuộc sống sinh hoạt sẽ gặp rất nhiều khó khăn, còn bị đau đớn, ngay cả tuổi thọ cũng không kéo dài được. Thôn trưởng nhìn theo ánh mắt của Tô An Lâm, thấy nữ nhi của mình, không nhịn được thở dài một hơi: "Đứa con gái này của ta không biết là mắc phải bệnh gì, càng lớn thì lưng càng còng xuống, phát triển thành bộ dạng như bây giờ, nếu như nó không bị còng lưng thì chắc chắn rất đẹp, nó là đứa đẹp nhất trong thôn chúng ta, đáng tiếc.."
"Các ngươi không thể đi ra ngoài tìm người chữa bệnh à?"
Tô An Lâm hỏi.
"Ài, chúng ta không ra được"
Trong giọng nói của thôn trưởng hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Lúc này, một phụ nhân bưng nước trà đến.
"Nào, người nơi khác, uống trà đi"
Thôn trưởng rót một chén trà cho Tô An Lâm, sau đó lải nhải kể cho hắn nghe đủ mọi chuyện vụn vặt ở trong thôn.
Tô An Lâm chú tâm nghe ngóng, bỗng nhiên chú ý đến có mấy người nam nữ trẻ tuổi xuất hiện trên đường nhỏ cách đó không xa. Những người này lúc trước đã nâng thi thể của phụ nhân vừa chết đi tới bên cạnh chân núi.
"Thôn trưởng, chúng ta đang chuẩn bị đưa thi thể đi hỏa táng"
Một đứa trẻ con chạy tới nói.
"Được rồi, ta đến ngay đây.
Thôn trưởng gật đầu nói, sau đó nhìn về phía Tô An Lâm:
"Ngươi có muốn đi qua đó xem cùng hay không?"
Tô An Lâm không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý.
Hắn đi theo thôn trưởng, rất nhanh đã đi tới chân núi. Nơi này có rất nhiều phần mộ, xem ra trong thôn đã có không ít người chết đi, có nhiều nấm mộ nhìn qua vẫn còn mới.
"Phu nhân, hu hu hu, ta xin lỗi ngươi, ngươi chết như thế nào ta cũng không biết"
Bên cạnh thi thể có một nam tử mặc áo tang đang khóc lóc thảm thiết. Thật đúng là người nhìn thương tâm, người nghe rơi lệ.
Thôn trưởng mặt không chút biểu tình, hắn để cho mấy người trong thôn chuẩn bị củi khô, lửa cháy.
"Được rồi, thiêu đi, nếu không đợi đến lúc trời tối thì không còn an toàn nữa đâu"
Thôn trưởng bình tĩnh mở miệng nói, ngữ khí lạnh nhạt. Hắn đã chủ trì rất nhiều tang lễ hỏa táng như vậy rồi.
"Đốt.."
Hai tên đại hán nâng thi thể lên rồi ném vào trong đống lửa.
Xào xạc...
Có cơn gió to thổi tới, xốc tấm vải trắng bao phủ thi thể lên.
Giờ khắc này, Tô An Lâm cũng thấy rõ ràng bộ dáng của thi thể, vừa nhìn, trong lòng Tô An Lâm chấn động không thôi. Hắn vừa thấy gì?
Một xác chết của nữ nhân, trong lòng ngực còn ôm một đứa trẻ con, chuyện này chưa đáng nói, điều đáng nói ở đây là hắn đã từng thấy dung mạo của họ. Giống hệt như quái vật hai đầu tối hôm qua bị hắn chém chết.
1050 chữ