Chương 1057: Nữ Nhân
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên nghiêm trọng, ánh mắt lạnh lùng nhìn những người thôn dân đứng xung quanh mình.
"Phu nhân, ngươi chết thật là thảm, nếu như ta biết ai đã giết chết ngươi, ta nhất định phải băm vằm kẻ đó ra để báo thù cho ngươi Nam nhân kia nhìn đống lửa khóc lớn.
"Phù phù phù.."
"Phù phù phù.."
Gió càng lúc càng lớn, trên bầu trời có một tảng mây đen đang chậm rãi trôi đến.
Thấy vậy, các thôn dân giống như đã thấy chuyện vô cùng kinh khủng.
"Không xong rồi, trời sắp tối, phải trở về nhà nhanh thôi"
Các thôn dân luống cuống chạy về nhà, nam nhân vừa lúc nãy còn đang khóc sướt mướt cũng vội đứng dậy, không dám quay đầu chạy thẳng về nhà.
"Tiểu huynh đệ, đợi lát nữa ngươi hãy đến nhà của ta đi, nhà ta rất lớn, có thể để cho ngươi nghỉ ngơi lại một đêm"
Một nam tử cao gầy nhìn Tô An Lâm, cười sang sảng nói.
"Tiểu huynh đệ, đây là Cao Kiện, mây đen tới rồi, trời tối sẽ có quái vật xuất hiện, ngươi mau đi tới nhà của hắn đi."
Thật ra Tô An Lâm vẫn luôn suy nghĩ đến một chuyện, trước đây không có việc gì, nhưng mà, những người này thật sự bình thường sao?
Thi thể vừa bị hỏa thiêu rõ ràng là con quái vật bị hắn giết tối hôm qua, nói cách khác, quái vật chính là thôn dân ở nơi này. Lại thay đổi một hướng suy nghĩ khác, có khi nào những thôn dân này đều là quái vật hay không? Hoặc là nói, bởi vì nữ nhân này nửa đêm chạy ra khỏi thôn cho nên mới mới trở thành quái vật.
"Thôi, ta ở lại bên ngoài cũng sẽ gặp nguy hiểm, đi ở tạm trong nhà những người này có lẽ còn có thể tìm hiểu một chút về nơi này cũng nên"
Tô An Lâm suy nghĩ cặn kẽ, nói:
"Vậy thì cảm ơn ngươi, Cao đại ca"
Nhà của Cao Kiện ở ngay cạnh nhà thôn trưởng. Hắn cũng là người đỡ thôn trưởng đi suốt một đường vừa rồi.
Về đến nhà, bầu trời bên ngoài đã tối sầm xuống.
"Rầm!"
Cao Kiện vào trong nhà đóng sầm cửa lại, sau đó hắn nhìn Tô An Lâm nhếch miệng cười, trong phòng có ngọn đèn đốt bằng dầu hỏa, đèn đuốc sáng trưng.
"Huynh đệ, ngươi tên là gì?"
Cao Kiện hỏi.
"Tô An Lâm"
Tô An Lâm nhìn lướt qua phòng ở, trong nhà chỉ có hai gian phòng, sảnh chính cùng với một phòng nhỏ bên cạnh.
Lúc này có một phụ nhân đi ra khỏi phòng nhỏ, trong tay nàng đang ôm một đứa trẻ mười mấy tuổi. Phụ nhân rất xinh đẹp, nhìn qua còn trẻ hơn Cao Kiện mấy tuổi. Nàng đang an ủi đứa nhóc trong tay, sau đó liếc nhìn Tô An Lâm một cái.
"Tẩu tẩu"
Tô An Lâm chào hỏi.
"Nương tử, đây là Tô huynh đệ, hắn là người ở nơi khác đến đây, hiện tại trời đã tối cho nên ta để hắn ở lại chỗ này trú tạm.
"Được thôi được thôi, ngươi có đói bụng không"
Phụ nhân nhìn hắn hỏi "Ta không sao!"
Tô An Lâm vừa mới nói xong, chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nặng nề. Hắn hơi nhíu mày, nhìn về phía Cao Kiện khó hiểu hỏi:
"Có người đến à?"
"Không xong, quái vật xuất hiện rồi"
"Оа оа оа..."
Đứa nhóc hoảng sợ khóc thét lên.
Phụ nhân vội che miệng đứa trẻ lại:
"Bé con ngoan không khóc, bé con không khóc...
Cao Kiện bước nhanh tới chỗ đèn dầu, thổi tắt ngọn đèn đi:
"Đừng ai nói chuyện, suỵt...
Tô An Lâm bị động tác của họ dọa cho sợ hãi, cũng vội ngồi xổm xuống.
Nghe thấy âm thanh bên ngoài trở nên xa xôi, Cao Kiện mới thở phào nhẹ nhõm một hơi:
"Không có việc gì.
"Mỗi đêm các ngươi đều phải làm như vậy?"
Tô An Lâm khó hiểu.
"Đúng thế, chúng ta đã quen rồi"
Cao Kiện thở dài, lại hỏi lại Tô An Lâm:
"Lại nói tiếp, lần này chỉ có một mình ngươi tiến vào đây thôi à?"
"Đúng thế.
"Vậy tối hôm qua ngươi có thể sống sót được đúng là quá may mắn Cao Kiện nói.
"Ta cũng thấy thế "Ngươi có gặp được quái vật không, ca ca Đứa nhóc con tò mò hỏi.
"Gặp được, cũng may là ta chạy trốn nhanh"
"Thật là lợi hại, ta cũng không dám đi ra ngoài.
Cao Kiện nói.
Phụ nhân còn đang ngồi một bên, chắp tay trước ngực, trong miệng lẩm bẩm:
"Hy vọng đêm nay an toàn, hy vọng đêm nay an toàn"
Lời nói của phụ nhân dường như có ma lực, dần dà, tâm tình của mọi người trong nhà cũng bình tĩnh lại. Chẳng qua, thời gian dần trôi qua, sắc trời bên ngoài cũng càng lúc càng tối đen như mực.
Tô An Lâm loáng thoáng thấy có hai bóng đen đang đứng ở gốc cây đại thụ cách đó không xa.
Trong bóng tối, hai bóng đen này cứ đứng như thế khiến bầu không khí tràn ngập quỷ dị.
Dường như chúng đang nhìn chằm chằm phía này.
“Thanh máu:1490/1490.
“Thanh máu: 1380/1380.
Nhìn thanh máu của hai bóng đen này, ánh mắt Tô An Lâm dần dần nghiêm trọng.
Họ cứ đứng yên như giống như pho tượng vậy, thân thể lại là thân thể người, bộ dáng như thế rất giống như là...Người chết.
Đúng vậy, là người chết chứ không phải quái vật.
Vì họ cũng không có bộ dáng kỳ lạ cổ quái như quái vật mà hắn gặp phải đêm qua.
Rầm rầm...
Một luồng gió lạ thổi, những lá cây phía xa xa bị thổi đến xào xạc rung chuyển, rất giống như có người đang đàn tấu nhạc khúc.
“Tiểu huynh đệ, ngươi nhìn gì vậy?"
Cao Kiện thấy Tô An Lâm không nhúc nhích, nhịn không được hỏi.
1045 chữ