Chương 1058: Phu Nhân

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1058: Phu Nhân

“Các ngươi nhìn đi, dưới gốc cây kia có hai người.

Tô An Lâm chỉ vào phía trước rồi nói.

“Khụ khụ khụ."

Trong phòng, đứa nhỏ đột nhiên họ khan.

“Con trai, con không sao chứ?"

Phụ nhân lo lắng không thôi, vội vàng vỗ lưng con trai.

“Khụ khụ khụ."

Nhưng không ngờ thằng bé lại họ dữ dội hơn.

Cao Kiện càng hốt hoảng hơn, đi đến trước mặt thằng bé hỏi:

“Con trai, con làm sao thế?"

Hai vợ chồng rất sốt ruột, đỡ nhi tử dựa vào tường.

“Cao đại ca, con trai ngươi đang bị cảm à?"

Tô An Lâm hỏi.

“Cảm mạo, cảm mạo là gì?"

“Chính là bị bệnh đó.

“Người trong thôn bọn ta đều sẽ không bị bệnh!"

Cao Kiện nói.

Tô An Lâm nhíu mày, sao lại không bị bệnh được.

Mượn ánh sáng yếu ớt, Tô An Lâm nhìn kỹ con trai của họ, lúc này mới phát hiện, con trai hắn lại là người khuyết tật, thiếu mất một chân trái.

Chân trái của hắn thế mà lại là chân giả, vừa rồi vì họ khan nên chân giả cũng bị rung động trên mặt đất.

"Leng keng..."

Bỗng nhiên, bên ngoài chợt truyền đến tiếng động rất lớn.

Ánh mắt Tô An Lâm khẽ thay đổi, vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không biết từ khi nào, hai bóng đen bên ngoài đã biến mất, chỉ còn lại cây đại thụ trơ trọi.

Rõ ràng bóng đen đã biến mất, nhưng hắn vẫn cảm giác được dường như trong bóng tối có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn.

Bóng đen này lẩn trốn rất kỹ, thế cho nên dù hắn có thể thấy thanh máu trong bóng đêm nhưng bây giờ lại không thấy gì cả.

“Tô huynh đệ, ngươi ở đây đi, sức khoẻ con trai ta không tốt, để ra đỡ nó vào buồng trong trước.

Lúc này Cao Kiện lên tiếng.

“Được, có cần ta giúp một tay không?"

Tô An Lâm đi tới, lại bị phụ nhân trừng mắt:

“Không cần!"

Giọng nói của nàng nóng nảy hẳn lên, vì khoảng cách rất gần nên lúc này Tô An Lâm mới phát hiện nàng cũng bị què mất một chân.

Đều không toàn vẹn.

Không cần thì không cần, hung dữ như thế làm gì?

Tô An Lâm nhỏ giọng mắng, lại đột nhiên phát hiện, con trai của họ nở nụ cười với hắn, nụ cười này rất quỷ dị.

Một nhà ba người đi vào phòng bên cạnh, tiếng động ồn ào liên tục vang lên.

Giống như đang làm chuyện gì đó, lại giống như đang nói thì thầm vậy.

Tô An Lâm muốn nghe kỹ nhưng hắn lại không nghe rõ câu nào cả.

Phải biết rằng, với thực lực hiện giờ của hắn, người khác nói chuyện thì hắn ít nhiều vẫn có thể nghe được đôi ba câu, nhưng bây giờ thế mà lại không nghe được gì.

Đột nhiên, mọi tiếng động lập tức im bặt.

“Cộc cộc cộc!” Bên ngoài nhà truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó là một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Mở cửa ra, mau mở cửa đi"

Cánh cửa đột nhiên tự động mở ra, ánh mắt Tô An Lâm cảnh giác, nếu thấy không ổn thì thẳng tay dùng rìu.

Cũng may, người đi vào là người quen, là vợ của trưởng thôn.

“Phu nhân, sao ngài lại qua đây?"

Nhà trưởng thôn ở ngay sát bên này, vừa rồi cũng đóng cửa trước, không biết tại sao nàng lại qua đây?

Vợ của trưởng thôn nói:

“Không hay rồi, vừa rồi không biết đã xảy ra chuyện gì mà hai đứa con gái của ta đột nhiên biến mất rồi, ta ra ngoài tìm khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy"

Tô An Lâm không khỏi nhớ tới hai bóng đen vừa mới thấy ở cửa sổ.

“Các nàng không nói với ngươi sao? Bây giờ bên ngoài trời tối đen như mực, biết đi đâu mà tìm?"

Tô An Lâm trầm giọng.

Hai đứa con gái của nàng, một người thì lưng rất còng, theo lý thì dù muốn chạy cũng không thể chạy xa được.

“Hai người nhà Cao Kiện đâu?"

Vợ của trưởng thôn đột nhiên hỏi.

“Họ ở trong phòng đó, sức khoẻ của con hắn không tốt.

Vợ của trưởng thôn vội vàng đi vào nhà, chỉ chốc lát sau lại chạy ra:

“Không có ai cả.

“Cái gì?"

Tô An Lâm không khỏi đi qua nhìn thử, quả nhiên không có ai.

Mấy người kia đi đâu rồi.

“Đi thôi, chắc chắn họ gặp phải quái vật, cho nên chạy trốn rồi.

Vợ của trưởng thôn dường như sụp đổ, hai cô con gái tội nghiệp của ta, chúng nó đi đâu mất rồi?

Nàng ôm đầu và ngồi sang một bên, cơ thể run rẩy.

Lúc này, Tô An Lâm chú ý tới, trên vai cánh tay phải của nàng hình như có thứ gì đó đang nhúc nhích.

Cảnh tượng quỷ dị này làm cho Tô An Lâm nhíu mày.

“Cộc cộc cộc!” Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, giống như lần trước, cánh cửa bị đẩy ra dễ dàng.

Người đi vào lại là Cao Kiện, vẻ mặt hắn vô cùng hoảng hốt và sợ hãi.

“Cao đại ca, không phải các ngươi ở trong phòng sao, vừa nãy ngươi mới đi đâu thế?"

Tô An Lâm vừa mới kiểm tra thử, cửa sổ trong phòng vô duyên vô cớ bị mở ra, một nhà ba người của Cao Kiện chắc là thông qua cửa sổ rời đi.

“Vừa rồi bọn ta đang ngồi ở cửa sổ, nhưng có thứ gì đó tới đây, nhi tử và vợ của ta đều bị kéo ra ngoài rồi, ta cũng không kịp phản ứng, lập tức đuổi theo thì lạc đường"

“Nhưng ta không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Tô An Lâm nhíu mày.

Cao Kiện không muốn nói nhiều về chuyện này, hắn và vợ của trưởng thôn ngồi cùng một chỗ:

“Làm sao bây giờ?"

“Hai con gái của ta cũng không thấy đâu?

1017 chữ