Chương 1059: Ngươi là Ai?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1059: Ngươi là Ai?

“Hy vọng chúng nó không sao, chắc là chúng nó đang hoảng loạn lắm, hy vọng là không sao..."

Hai người đều giống như người đuối nước, giọng nói thều thào.

Tô An Lâm nhìn bộ dáng của họ, bỗng nhiên khẽ nói:

“Có phải là các ngươi đều có vấn đề đúng không” Hắn vừa nói ra câu này, vẻ mặt hai người lập tức cứng đờ.

Một cỗ khí tức làm cho người ta phát lạnh dần dần tràn ngập, nhiệt độ trong phòng dường như cũng thấp hơn rất nhiều.

“Bọn ta...bọn ta sẽ có vấn đề gì chứ?"

Cao Kiện lắc đầu.

Tô An Lâm đã chuẩn bị ra ngoài.

Vì trong tầm mắt của hắn, tay phải của Cao Kiện đang từng chút từng chút rộng ra, thanh máu trên đầu nhanh chóng tăng lên.

Mà phu nhân trưởng thôn cũng giống vậy, trên lưng nàng có thứ gì đó đang ngọ nguậy, hắn loáng thoáng thấy thứ hình dáng đầu người.

Họ đều là quái vật sao?

“Tô huynh! Mở cửa ra!"

“Rầm rầm rầm!"

Tô An Lâm hơi sửng sốt, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa, giọng nói này lại là Cao Kiện.

Hai người Cao Kiện?

Hắn quay đầu, lần này cánh cửa không bị đẩy ra nữa.

“Bên ngoài hình như vẫn còn một người giống như ngươi.

Tô An Lâm trầm giọng nói.

“Không có đâu, không có đâu..."

Cao Kiện trong nhà liên tục lắc đầu, giống như đang cố gắng không nghĩ tới một vài chuyện kinh khủng.

“Người bên ngoài không phải ta, nếu là ta, vậy ta là ai? Ngươi nói xem, ta là ai chứ?"

Cao Kiện thì thầm, mà phu nhân trưởng thôn cũng vì sợ hãi mà vội vàng cách xa Cao Kiện một chút, nhưng vì quá tối nên nàng không để ý, đã va trúng cái ghế trên nền.

“Bịch!"

Phân lượng thân thể nàng giống như một cái búa sắt ngàn cân, nặng nề nện xuống đất, làm một đống bụi bặm bắn lên.

“Mở cửa ra, ta là Cao Kiện, Tô huynh đệ, tại sao ngươi không mở cửa.

Giọng nói bên ngoài đột nhiên bắt đầu nóng nảy:

“Nhi tử và vợ của ta vẫn còn ở trong phòng, họ Tô, rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy?"

“Cộc cộc cộc!"

“Mau cút đi, ta mới là Cao Kiện, mẹ nó, ngươi mau cút đi.

Cao Kiện ở trong nhà lớn tiếng hô to.

“Cái gì? Ngươi là Cao Kiện, ta mới là, nhất định là quái vật, ngươi là quái vật!"

Ầm ầm ầm....

Cạch!

Cuối cùng cánh cửa cũng mở ra.

Tô An Lâm đang định rời đi thì lại sững sờ, vì trong tầm mắt của hắn thật sự thấy một người giống y hệt Cao Kiện đi vào.

Hành động của Cao Kiện này cũng giống hệ Cao Kiện trong nhà.

Hai người đồng thời lên tiếng: “Là ngươi!"

“Ngươi là ta?"

"Ngươi là ai?"

“Ngươi rốt cuộc là ai?"

Hai cặp mắt trừng lớn trừng nhỏ, giống như nhìn vào gương vậy.

Ngay lúc mọi người trong nhà đều khiếp sợ, Tô An Lâm đã lặng lẽ đi vào trong phòng.

Không còn cách nào khác, người trong toàn bộ căn nhà này đều có gì đó rất quái lạ. Thanh máu của phu nhân trưởng thôn liên tục tăng lên, hiển nhiên đã xảy ra dị biến. Hai Cao Kiện cũng như vậy, thanh máu giống nhau như đúc, ngay cả vẻ mặt và phong thái cũng giống nhau, hai người này tuyệt đối không đơn giản.

Lúc này, cửa nhà đã bị họ chiếm giữ, mình chỉ có thể đi vào trong phòng, nhân cơ hội nhảy ra khỏi cửa sổ là được rồi.

Cũng may, ba người bên ngoài đều không phát hiện hành động của hắn, họ vẫn đang tranh luận.

“Ngươi là ai?"

“Ngươi rốt cuộc là ai, ngươi không thể nào là ta!"

Cuối cùng, Tô An Lâm đi vào phòng trong.

Hắn cũng không thèm lắng nghe tiếng động bên ngoài mà chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng lúc vừa muốn trèo ra ngoài cửa sổ, trước mặt hắn chợt lóe lên một bóng đen, xuất hiện một người, rõ ràng là nữ nhân đang ôm một thằng bé, chính là vợ của Cao Kiện.

“Chuyện này..."

Tô An Lâm sững sờ, vợ của Cao Kiện quay về.

“Đi, đi nhanh lên"

Vợ của Cao Kiện sốt ruột nói chuyện.

Đối phương giống như thấy quỷ vậy, sốt ruột không thôi, đứa nhỏ trong lòng nàng căng thẳng ôm mẹ mình, cả người run lẩy bẩy.

Tô An Lâm hít sâu một hơi, cố gắng làm cho mình nhanh chóng bình tĩnh.

Mọi thứ trước mặt chắc chắn có gì đó quái lạ, vì vợ của Cao Kiện rất gầy yếu, mà đứa con trai mười tuổi của nàng dáng dấp cũng không nhỏ, thế mà nàng lại bế con mình dễ như thế, điều này rõ ràng là không bình thường.

“Ngươi thất thần ở đấy làm gì thế, người bên trong không bình thường, đi nhanh đi, nhanh lên đi?

Lúc này, Tô An Lâm chú ý tới, phụ nhân vừa nói chuyện, nước miếng lại vừa chảy xuống.

“Tí tách"

Nước miếng rơi xuống đất, phát ra tiếng tí tách.

“Đi thôi, Đại ca ca, đi thôi"

Vợ của Cao Kiện bỗng nhiên quay đầu, đây là một gương mặt đầy mụn mủ, phát ra âm thanh áp lực thấp:

"Di, oa oa!"

“Là giọng nói của con trai ta!"

Hai tên Cao Kiện bên ngoài đều đồng thanh, gần như là đồng thời nhào vào.

Tô An Lâm không chút do dự, nhào ra ngoài.

Bịch!

Phụ nhân bị đụng ngã, đứa trẻ trong vòng tay của nàng cũng bị ngã xuống đất.

"Con trai!"

Phụ nhân vội vàng ôm lấy con trai mình.

Ngay lúc này, Tô An Lâm phát hiện lý do tại sao phụ nhân lại đứng ở cửa sổ mà không rời đi.

1032 chữ