Chương 1060: Thật Xin Lỗi
Thì ra đôi chân của nàng giống như một cái cây cổ thụ, nó cắm chặt vào trên mặt đất, vùi sâu vào bùn đất.
Hai Cao Kiện cũng nhào ra, sắc mặt rất lo lắng.
"Con trai!"
“Các ngươi rốt cuộc là cái quỷ gì vậy?"
Sắc mặt Tô An Lâm khó coi, tay cầm rìu, chuẩn bị ra tay.
Thanh máu của những người này gần như đều đã vượt qua một ngàn, thực lực chắc chắn đã đạt tới trình độ rất khủng bố.
Phía cánh cửa bên kia, phu nhân trưởng thôn cũng lảo đảo đi ra.
Hai tay của nàng đã hoàn toàn dị biến, mọc ra xúc tu màu đen rất lớn, xúc tu rất giống như có hai đầu rắn, điên cuồng vặn vẹo.
“Ngươi, ngươi là quái vật"
Vợ của Cao Kiện ôm lấy con trai, hoảng sợ nhìn về phía phu nhân trưởng thôn.
Nàng muốn chạy trốn nhưng hai chân cắm vào trong đất, căn bản khó mà di chuyển được, nàng vừa nhẫn tâm, trên lưng đột nhiên mọc ra hai cành cây to khoẻ kéo dài ra, miệng thì gầm nhẹ:
“Đừng tới gần ta!"
“Thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi, ta sẽ không làm gì con trai ngươi đâu, ta sẽ không đâu.
Phu nhân trưởng thôn che miệng, hoảng sợ xin lỗi.
Nhưng hai tay nàng như thể tự chuyển động, giống như từng con mãng xà, động tác nhanh chóng, một tay kéo đứa con trai trong lòng vợ của Cao Kiện.
Kỳ lạ hơn là vợ của trưởng thôn vẫn còn khóc:
“Có chuyện gì vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Thật xin lỗi, ta không biết tại sao..."
“A, mẹ, mẹ..."
Vợ của Cao Kiện vẫn khóc.
“Giết!"
“Giết!"
“Ngươi lại dám bắt con trai của bọn ta Trong cơn giận dữ thiêu đốt, hai tên Cao Kiện đã gấp gáp thôn xông lên phía phu nhân trưởng thôn.
Tô An Lâm không biết tình huống trước mắt là như thế nào.
Hắn nhìn mấy quái vật này có xu thế tự giết lẫn nhau, đành chậm rãi lui về phía sau, đi tới dưới tán cây.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"
Tô An Lâm cau mày.
Theo sắc trời trở tối, đầu tiên là hắn thấy hai bóng đen dưới tán cây.
Cho đến giờ hắn vẫn không biết hai bóng đen kia là gì.
Sau đó, chính từng người hắn quen biết lại bắt đầu biến dị.
Hai tên Cao Kiện, vợ của Cao Kiện biến thành cây quái, hai cánh tay của vợ trưởng thôn thì lại biến thành hai con cu măng...
Hắn chợt nhớ tới những quái vật tối hôm qua mình gặp phải, những quái vật kia chẳng phải cũng giống như những người trước mắt này sao, đều là quái vật có hình thù kỳ quái.
“Đúng rồi, trưởng thôn, hiện giờ tình hình trưởng thôn thế nào rồi?"
Tô An Lâm đột nhiên nghĩ đến chỗ trưởng thôn, hiện giờ trưởng thôn đang làm gì?
Hắn theo bản năng nhìn về phía nhà trưởng thôn, bên đó chỉ là một vùng tối đen, nhưng trong cánh đồng, hai bóng đen vẫn bất động nhìn về phía này.
Hắn lại thấy hai bóng đen kia.
Tô An Lâm trầm mặc một hồi rồi đi về phía bên kia.
“An Lâm, An Lâm!"
Cửa lớn nhà trưởng thôn đột nhiên mở ra, hắn ta gọi với về phía Tô An Lâm.
“Trưởng thôn.
Tô An Lâm đi qua.
Lúc này trưởng thôn nhìn có vẻ rất bình thường.
“Ngươi đi đi, đi ngay bây giờ nhanh lên, ta...hình như ta nhớ ra một vài chuyện.
Cổ của trưởng thôn dần dần biến thành thô to, hắn cũng bắt đầu trở nên bất thường.
Hai chiếc sừng to khoẻ trên đầu cũng từng chút mọc dài ra.
“Ta nhớ ra một vài chuyện, ngươi không thể ở lại chỗ này"
“Trưởng thôn, lúc trước ngươi đã từng nói với ta, ngoài thôn có rất nhiều thứ, ngươi nói ở trong thôn rất an toàn mà"
Tô An Lâm nhíu mày.
“Đúng vậy, ta có nói như thế, nhưng đó là dưới tình huống ta quên mất một vài chuyện, mà bây giờ ta đã nhớ ra rồi, ta nhớ ra được rất nhiều chuyện “Theo sắc trời tối dần, chúng ta đều nhớ lại rất nhiều chuyện Trưởng thôn đột nhiên nửa quỳ trên mặt đất.
Cái chân gãy của hắn đang nhanh chóng dài ra, trở nên cường tráng, tựa như một con quái thú lớn.
“Ta nhớ ra rồi, ngươi mau đi đi!"
Hai bóng đen bên ngoài dần dần đi tới, mỗi một bước đều có tiết tấu giống như liên thể vậy.
“Ngươi nhớ ra cái gì?"
Tô An Lâm không đi, dù sao ở nơi này cũng tối đen như mực, đi đến chỗ khác cũng sẽ gặp nguy hiểm, ở đây thì ngược lại có thể hỏi ra một vài chuyện.
"Gừ!"
Bỗng nhiên, hai bóng đen kia gầm thét, chạy như điên về phía Tô An Lâm.
Chờ họ đến gần, Tô An Lâm cuối cùng cũng thấy rõ họ là cái gì.
“Là các ngươi.."
“Là các ngươi..."
Tô An Lâm nhíu mày, sắc mặt thay đổi.
Không ngờ hai bóng đen này lại chính là hai đứa con gái của trưởng thôn.
Một người gù lưng, người còn lại thì không biết khiếm khuyết những gì, nhưng chắc chắn không bình thường.
Tay chân của nữ nhân lưng gù đều chạm đất, trên lưng có thứ gì đó màu đen đang ngọ nguậy, dần dần nhô lên ra ngoài, loáng thoáng có thể thấy từng xúc tu ngọ nguậy, rất giống như từng con rắn nhỏ vậy.
Tay chân của nữ chân còn lại cũng chạm xuống đất, nhưng tay chân của nàng lại lật ngược lại, khuôn mặt lật ngửa, miệng há hốc ra.
Nhìn kỹ thì thấy toàn bộ khuôn mặt của nàng chằng chịt những con mắt nhỏ nhắn, giống như một con nhện lớn nhào về phía Tô An Lâm.1016 chữ