Chương 1062: Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Chuyện Gì

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1062: Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Chuyện Gì

Tuy là hắn có thể dùng vũ lực đập vỡ căn phòng, thế nhưng sẽ dễ dàng gây nên tiếng động rất lớn.

“Hay là chờ hắn đi khỏi, chờ thêm một chút vậy.

Tô An Lâm thì thầm, nhưng như thể ông trời cứ cương quyết không muốn cho hắn toại người, trưởng thôn rõ ràng không quay đầu lại nhìn nhưng nửa người như khối u thịt của hắn, những khối u thịt kia đã bắt đầu động đây.

"Khà!"

Những bướu thịt đồng loạt nhìn về phía Tô An Lâm.

Lúc này hắn mới chú ý tới, trên những bướu thịt này thế mà lại có cả một hàng lỗ tai.

Những lỗ tai này không ngừng di chuyển qua lại, lập tức như thể đã phát hiện ra cái gì đó, đồng loạt nhao nhao lên, sau đó phát ra tiếng ting ting giống như đồ điện vậy.

“Phát hiện rồi!"

Trưởng thôn quay đầu lại, hắn cười lạnh rồi sải bước nhanh đi về phía này.

Tô An Lâm quay đầu, dùng một quyền đập vào cửa sổ, định phá cửa sổ để đi ra.

“Ầm!"

Nhưng lúc một quyền mạnh mẽ trước đó nện vào cửa sổ, trên cửa sổ đột nhiên có một cỗ dư âm quỷ dị màu đen phản xạ lại, cửa sổ nhìn có vẻ cũng không kiên cố lắm nhưng không hề lay chuyển tí nào.

"Hả?"

Thấy vậy, Tô An Lâm hơi sửng sốt, biểu cảm lập tức nghiêm trọng.

“Căn phòng rách nát này sao lại cứng rắn như vậy chứ.

Hắn liên tưởng đến những cái bát mà mình thấy ở bên ngoài trước đó, cũng đều được làm ra từ ngọc.

Những thôn dân này không phải người bình thường.

“Rầm rầm rầm!"

Tô An Lâm liên tục đánh đấm nhưng sức mạnh cuồng bạo của hắn hoàn toàn không đập nát được cửa sổ phòng.

Phía trên chỉ dao động mạnh một chút thôi.

Lộc cộc lộc cộc! Trưởng thôn ở bên ngoài đã tới gần, một nửa thân thể biến dị của hắn tự mình nhìn về phía này.

“Đi...Đi mau...Ta...Ta không biết vì sao lại như vậy..."

Nửa người còn lại của trưởng thôn vẫn còn thân hình con người, hắn khó khăn nói với Tô An Lâm nói, ý bảo Tô An Lâm mau chạy đi.

Nhưng dưới tình huống này làm sao chạy đi đây.

Các bức tường và cửa sổ đều không thể phá vỡ, phía trước lại bị ngăn chặn.

Sắc mặt Tô An Lâm lập tức nghiêm trọng, hắn lấy Chấn Thiên Phủ ra và nói:

“Trưởng thôn, ngươi nói thật cho ta biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Các ngươi là người thường sao, tại sao trên giá sách này đều là công pháp.

“Bình thường..người bình thường?"

Trưởng thôn đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Lúc thì bày ra biểu cảm nhớ lại hồi ức gì đó, lúc thì lộ ra biểu cảm dữ tợn.

“Ầm ầm..."

Xúc tu quái vật đâm xuyên về phía Tô An Lâm.

“Kim Cang Thiết Cốt!"

Tô An Lâm khẽ quát, toàn thân nổ tung thành người sắt, nhào về phía trưởng thôn.

Rìu trong tay đập mạnh qua.

“Ầm!"

Cây rìu trực tiếp nổ tung, tiếng nổ kinh thiên động địa.

Điều kỳ lạ chính là mặt đất và cơ sở vật chất trong nhà đều giống như bị thứ gì đó cố định, hoàn toàn không bị ảnh hướng chút nào, giống như là có một cỗ lực lượng thần bí nào đó đã phong ấn chỗ này.

Mặc dù cây rìu nổ tung, nhưng xúc tu cũng bị chém xuống, chất lỏng màu xanh lá cây phun ra, bắn tung tóe trên mặt đất.

Điều kỳ quái là sau khi những chất lỏng này phun xuống mặt đất, thế mà lại bị mặt đất hấp thu, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Tô An Lâm đụng phải quái vật, cảm giác như va chạm vào một gốc cây đại thụ, hắn kêu lên đau đớn, cảm giác như sức lực cũng suy yếu đi vài phần.

Hắn dốc sức thôi thúc toàn bộ lực lượng, lực lượng lần nữa ngưng tụ đến đỉnh phong.

“Khà khà khà."

Xúc tu khổng lồ lại bắn về phía Tô An Lâm.

“Thế mà vẫn còn"

Nhờ một đòn vừa rồi, hắn đã cảm nhận được sự cường đại của xúc tu, Chấn Thiên Phủ của hắn lại cứ thế vỡ vụn.

Phải biết rằng, lúc trước đối phó với hai quái vật kia, Chấn Thiên Phủ của hắn cũng không hề vỡ vụn như thế.

Mà lúc đối phó với trưởng thôn, mới một đòn đã làm Chấn Thiên Phủ của hắn nát bấy.

Điều này cũng chứng tỏ, không biết thực lực của trưởng thôn mạnh hơn hai quái vật hắn gặp phải ngày hôm qua bao nhiêu.

Lúc này Tô An Lâm đã lăn ra ngoài, thân thể cồng kềnh của trưởng thôn lấy lại tinh thần, hai xúc tu vung vẩy xung quanh, quất về phía Tô An Lâm.

Vút vút!

Hai đạo xúc tu giống nhau như roi quất lên người Tô An Lâm.

Trên người hắn lóe lên kim quang, không ngờ chỉ mới hai roi đã suýt chút nữa quất cho kim quang của hắn tan biến rồi.

Cái quái gì thế.

Tô An Lâm dựa vào Kim Cang Thiết Cốt Công, tuy là chống đỡ được đòn công kích khó hiểu này, nhưng năng lượng của Thiết Cốt Công cũng nhanh chóng giảm xuống.

Hắn cảm giác được trái tim mình đập càng lúc càng nhanh, nếu xúc tu lại quất thêm hai roi như thế nữa, chỉ e hắn sẽ chết ở đây mất.

Ầm!

Phá tan cửa nhà, Tô An Lâm ra ngoài.

Bên ngoài trời chỉ có một mảnh đen kịt, mây đen to lớn vẫn chưa tản đi.

Dường như bóng tối đã mang đến bầu không khí quỷ dị cho ngôi làng không lớn này, hai bàn tay của hắn hiện lên nội khí, nội khí hao tổn rất lớn.

1012 chữ