Chương 1063: Tròng Mắt
Trong không khí nơi này có một luồng linh khí, nhưng hắn không biết hấp thu như thế nào.
Lại kiểm tra điểm thuộc tính, cũng chỉ còn lại có một trăm điểm.
“Trước tiên cần phải rút lui đã"
Thực lực của trưởng thôn thật sự là quá mạnh, căn bản không thể nào liều mạng.
Giờ khắc này, Tô An Lâm mới cảm nhận được tình hình khó khăn, hắn luôn cho rằng, với thực lực của mình, đối phó với Khí Cảm cảnh cũng không có vấn đề gì, hắn đã rất mạnh rồi.
Nhưng bây giờ hắn mới biết được, kẻ này mạnh còn có kẻ mạnh hơn, núi này cao còn có núi khác cao hơn.
Cái cấm khu này tuyệt đối không đơn giản.
"Di di!"
Trưởng thôn giống như kẻ chuyên bám đuôi, mang theo thân thể cồng kềnh, lảo đảo đi ra khỏi nhà.
Tô An Lâm phát động khống khí thuật, từng đạo khí lưu hóa thành phi trảm che kín bầu trời, tấn công về phía trưởng thôn.
“Phụt phụt phụt."
Âm thanh nổ vang, trong đó, hai đạo công kích chém lên thân thể người thường của hắn.
Máu tươi chảy ròng ròng.
Hắn phát ra tiếng gào thét đau đớn, chỉ thấy chỗ dị biến lại nhanh chóng khuếch tán sang bên cơ thể còn nguyên vẹn.
“Thế mà vẫn có thể khuếch tán"
Ánh mắt Tô An Lâm ngưng tụ.
Thân thể quái vật nhanh chóng khuếch tán sang bên còn lại, gần như đã chiếm giữ cả khuôn mặt của trưởng thôn, từ đó, hắn không nói thêm gì nữa.
Tô An Lâm trốn phía dưới một gốc cây lớn ở xa xa, chỉ thấy trưởng thôn đã dần dần biến thành một con quái vật toàn thân đen kịt, hai bên mọc đầy lỗ tai dài.
Mỗi bên trái phải đều có ba xúc tu, những xúc tu này đều giống như tự mình chiến đấu, hoàn toàn không bị khống chế, vung vẩy trên dưới.
“Ta biết rồi, vì trưởng thôn có rất nhiều lỗ tai cho nên thính giác rất minh mẫn, bây giờ ta trốn ở đây, chỉ cần không phát ra âm thanh thì không phải là được rồi sao?"
Nghĩ vậy, Tô An Lâm thu liễm khí tức đến cực hạn.
Ngẩng đầu nhìn lên trời, mây đen dần dần di chuyển giống như một bức tranh bị mực nước dội vào.
Tiếng gào thét xa xa liên tiếp vang lên, âm thanh rất chói tai.
Trước cửa nhà Cao Kiện, mấy tên quái vật đều đã tản ra, chúng đi dạo không có mục đích ở bãi đất trống.
Trong đó, hai Cao Kiện thì lại đánh nhau, miệng ai cũng mắng ra cũng câu từ giống nhau như đúc làm cho người ta khó hiểu.
“Đứa nhỏ này là con của ta..."
Vợ của Cao Kiện thì thầm, đứa bé trong lòng nàng giống như liền thân với nàng, dính chặt vào vòng tay nàng.
Chờ hơn nửa canh giờ.
Trưởng thôn nghi ngờ nhìn bốn phía, dường như vì không nghe được âm thanh của Tô An Lâm nên hắn mất kiên nhẫn, tức giận gầm thét.
Ngay sau đó, chân tay của hắn chạm đất và lao đi về phía xa.
Bạch bạch bạch!
Ngay sau khi trưởng thôn rời đi không bao lâu, Tô An Lâm phát hiện hai bóng đen kia đã trở lại.
“Là hai cô con gái của trưởng thôn đã trở về.
Tô An Lâm lập tức nhận ra.
Nữ nhân gù lưng cũng giống như trưởng thôn, đã hoàn toàn dị biến cả người, bướu thịt trên lưng đã hình thành một cái đầu người, mấy cái xúc tu dài nhỏ vung vẩy.
Hắn nhìn kỹ thấy cũng hơi giống Bulbasaur.
Một nữ nhân còn lại thì giống như một con nhện, chạy rất nhanh giữa đống bùn đất màu đen.
Nguyên một hàng hàng tròng mắt trên đầu nàng rất nhanh nhạy, giống như mọi hướng ba trăm sáu mươi độ đều bị nàng nhìn chằm chằm.
Trong lúc đó, nguyên một hàng tròng mắt đồng loạt nhìn về phía vị trí Tô An Lâm lẩn trốn.
Trong lòng Tô An Lâm căng thẳng, không xong rồi!
Vừa rồi là vì thính giác cường đại của trưởng thôn đã để cho hắn phát hiện vị trí của ta.
Lần này lại vì những tròng mắt này.
Tròng mắt thật sự là quá nhiều, đồng loạt quan sát một lượt, nếu không có dì che chắn để trốn thì hoàn toàn không trốn được.
“Ta bị phát hiện rồi.
Tô An Lâm híp mắt lại, hắn chú ý tới thân thể nữ nhân nhện đột nhiên cứng đờ, sau đó, đôi chân dài giật giật.
“Rắc rắc rắc..."
Trong các khớp xương phát ra âm thanh giống như chuyển xương.
Nữ nhân nhện nhanh chóng bò đến, tạo ra âm thanh chói tai.
"Xoat..."
Nàng mở miệng thật to, cái miệng gần như có thể nhét cả một nắm đấm vào.
"Xoat..."
Âm thanh chói tai cắt ngang ngôi làng nhỏ yên tĩnh.
Màng nhĩ của Tô An Lâm cũng như muốn nổ tung, hắn vội vàng bịt lỗ tai lại, lá cây của cây đại thụ mà hắn đang lẩn trốn cũng xào xạc rung động.
Xào xạc...
Giống như có mệnh lệnh tập hợp, một đám bóng đen ở đằng xa cấp tốc chạy tới.
Ngay cả vợ của Cao Kiện - người cây hai chân dính trên mặt đất này, cũng đang di chuyển thân thể, từ từ di chuyển về phía này.
“Không xong rồi, e là đã phát hiện ra ta rồi.
Tô An Lâm nhìn chằm chằm nữ nhân nhện trước mặt, hình như nữ nhân nhện này có thể phát ra tín hiệu tập hợp.
Bây giờ một đám quái vật lớn đang tập hợp lại đây.
"Bụp!"
Tô An Lâm dứt khoát nhảy xuống, sắc mặt khó coi:
“Nơi này không nên ở lại lâu.
998 chữ