Chương 1065: Cảnh Tượng Kỳ Lạ
Hắn lại nghĩ đến tên quái vật hai đầu mà mình đánh chết kia, lông mày lại khẽ nhíu chặt.
“Quái hai đầu kia chính là một phụ nhân trong thôn, tướng công của nàng còn khóc rất thương tâm, vậy ta giết tiểu nữ của trưởng thôn, họ sẽ phản ứng thế nào đây?"
Tô An Lâm thở dài, quyết định khoan hãy trở về thôn.
Lần này hắn hao tổn rất nhiều, nội khí cả người tiêu hao hơn một nửa.
Với trạng thái này mà tùy tiện đi vào, lỡ như gặp phải tình huống bất ngờ thì rất dễ chịu thiệt.
Hắn lấy một viên đan dược đen nhánh rồi bỏ vào trong miệng.
Sau khi đan dược hoà tan trong miệng, Tô An Lâm mới nhẹ nhàng thở ra.
Hắn mở bảng nhiệm vụ và nhìn lướt qua.
“Danh tính: Tô An Lâm. Cấp độ 18 “Thanh máu: 1480/1480+ “Điểm kinh nghiệm: 282000/300000.
“Điểm thuộc tính: 100 điểm. (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể được quy đổi thành 1 điểm thuộc tính.)"
“Haiz..Chỉ cần tăng thêm một mười tám ngàn điểm kinh nghiệm, ta có thể thăng cấp tiếp rồi, tiếp theo chính là thời khắc mấu chốt"
Cảm nhận được nội khí tăng lên từng chút một, Tô An Lâm đứng lên.
Hắn nhảy lên một con tàu chiến chỉ còn lại mũi tàu.
Chiếc tàu chiến không biết đã ở đây bao nhiêu năm rồi, rất giống với chiếc thuyền lớn bình thường, xung quanh tàu đều dùng ván gỗ để chế thành.
Nhìn tấm ván gỗ mỏng manh này, sắc mặt Tô An Lâm kỳ quái hẳn.
Vì những tấm ván gỗ này nhìn có vẻ rất yếu ớt, cảm giác hắn không cần dùng hết sức, nhẹ nhàng dùng một quyền vẫn có thể đập nát.
Sử dụng thứ này để chế tạo một con tàu chiến ư? Thế này chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Nghĩ như vậy, Tô An Lâm tiện tay đập thử một quyền lên đó.
Nhưng một cảnh tượng kỳ lạ đã xuất hiện.
Lúc một quyền này đập vào tàu, ở trên tàu chiến này nổi lên một luồng sóng âm cổ quái, lực lượng khuếch tán, ngay sau đó lại không nhúc nhích tí nào.
Chiếc tàu chiến này thế mà lại không bị phá hư.
“Cái này..."
Tô An Lâm lập tức mở to hai mắt, hắn vô thức nghĩ đến cảnh tượng lúc trước ở nhà trưởng thôn, hắn cũng dùng một quyền đập cửa sổ.
Nhìn có vẻ một quyền nhẹ là có thể đập nát cửa sổ, nhưng không ngờ cũng như lúc này, nó có được lực lượng cổ quái, hoàn toàn không thể nào phá hư.
Ít nhất, với lực lượng của hắn thì hoàn toàn không thể nào phá hư.
“Cho nên nói... Chiếc tàu chiến này cũng giống như cái kia?"
Hắn không khỏi càng ngạc nhiên hơn.
Chính mình vừa mới dùng một quyền cũng không đập nát được một phần của chiếc tàu chiến này, vậy rốt cuộc là lực lượng gì mà có thể khiến chiếc tàu chiến này bị nát hơn phân nửa thế này chứ?
“Lực lượng!"
Tô An Lâm nhớ lại lực lượng của những con quái vật đó.
Hắn mơ hồ cảm thấy, lực lượng bên trong cấm khu này vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
“Có lẽ chắc là nơi này có lực lượng linh khí nhỉ.
Hắn nghĩ đến những công pháp mà mình thấy trong nhà trưởng thôn.
“Có thể có liên quan tới những công pháp kia không?"
Lúc này, hắn có chút hối hận, sớm biết thế đã mang một vài quyển công pháp kia đi rồi.
Hắn đi dạo ở khu vực này một lát, sau khi xác định không bỏ sót vật gì hữu dụng nữa, mới ngẩng đầu nhìn trời. Ừm, xác định không có mây đen, Tô An Lâm đi về phía thôn.
Vẫn là con đường nhỏ yên tĩnh, trên cánh đồng xanh um, hoa màu phát triển rất tươi tốt.
Nhưng lần này, không còn bao nhiêu thôn dân ở ven đường, mà tất cả đều tập trung ở trước cửa nhà trưởng thôn.
"Hu hu hu..."
"Hu hu hu..."
Chưa kịp đi tới, Tô An Lâm đã nghe thấy tiếng khóc của một đám thôn dân.
“Ai giết con gái ta, ai giết thế..."
Giọng nói của trưởng thôn truyền đến.
Tô An Lâm đi qua, dân làng đều nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái.
“Trước đó ngươi đã ở đâu?"
Cao Kiện xông tới hỏi.
Tô An Lâm nhìn chằm chằm Cao Kiện, lại nhìn về phía vợ hắn, trong lòng vợ hắn vẫn ôm con trai hắn.
Nhưng kỳ lạ thay, trên đầu con của hắn có một vết thương và vẫn còn chảy máu.
“Tô huynh đệ, ngươi nói chuyện đi, ngươi vừa mới đi đâu thế?"
Cao Kiện lại hỏi.
“Sau khi trời tối, các ngươi quên hết rồi sao?"
Tô An Lâm hỏi Cao Kiện.
“Quên mất? Quên cái gì, trời tối không thể ra ngoài, bên ngoài đều là quái vật, bọn ta vẫn luôn trốn ở trong nhà, ngược lại là ngươi, sau khi trời sáng, bọn ta đã không thấy ngươi đâu nữa rồi.
“Đúng vậy, ngươi đã đi đâu, bọn ta còn tưởng là ngươi gặp phải quái vật.
Vợ Cao Kiện vừa ôm con vừa hỏi.
"Ta..."
Tô An Lâm mở miệng.
Hắn rất muốn nói, mẹ nó, quái vật chính là các ngươi đấy.
Xác định, những người này đều không biết thật ra bản thân là quái vật.
“Ta thấy ngoài cửa sổ có bóng đen, cho nên chạy ra ngoài.
Tô An Lâm thuận miệng nói.
“Làm vậy quá nguy hiểm.
Cao Kiện chửi bới.
“Đúng vậy, sao ngươi dám làm thế chứ"
“Ngươi nhìn đi, con gái nhà trưởng thôn...ôi, chết thảm quá"
“Đứa con gái này tuy là lưng bị còng, nhưng tâm địa rất tốt, lúc trước con bé còn lén lút nói với ta, nói ngươi rất tuấn tú đấy, còn muốn tặng đồ cho ngươi nữa.
Một thôn phụ đứng bên cạnh Tô An Lâm, vừa lau nước mắt vừa nói.
1018 chữ