Chương 1066: Vết Thương
“Tặng đồ cho ta?"
Tô An Lâm nhìn phụ nhân rồi nói.
“Đúng vậy, đứa nhỏ này, ôi, đầu bị người đánh nát rồi, hu hu hu..."
Trưởng thôn được người ta dìu lấy, người run ;lẩy bẩy, cả khuôn mặt đều tái nhợt.
Bộ dáng của hắn như thể có một cơn gió tuỳ tiện thổi tới là có thể thổi ngã hắn, ánh mắt đục ngầu không khỏi nhìn về phía Tô An Lâm.
“Tới rồi à"
Trưởng thôn khàn khàn nói.
“Trưởng thôn, con gái của ngươi chết như thế nào?"
Tô An Lâm nhìn thi thể trên mặt đất.
Thi thể nàng ở dưới gốc cây mà trước đó hắn ẩn nấp, lúc ấy nữ nhân lưng còng này biến thành bộ dáng một quái vật, hắn vì chạy trốn mà đã dùng một cước giẫm nát đầu nữ nhân.
“Chắc là con bé bị quái vật trong bóng tối giết chết"
Trưởng thôn thở dài nói: “Đầu óc của con gái nhà ta không được tốt lắm, có đôi khi thích nói nhảm, ta đã nói với con bé rất nhiều lần là không được chạy ra nhưng con bé cứ không nghe, ôi..."
Vợ của trưởng thôn đi tới, con gái lớn đi theo phía sau nàng, hai người khóc như mưa.
“Đại ca ca, cho ngươi cái này, là do muội muội ta làm, lúc đầu nó muốn tặng cho ngươi"
Con gái lớn của trưởng thôn cầm một chiếc khăn tay và đưa cho Tô An Lâm.
Tô An Lâm mở miệng, nghi ngờ nhìn mặt con gái lớn.
Cô nương như thế vậy mà lại biến thành một quái vật nhện vào ban đêm sao.
Đáng tiếc là đôi chân quá ngắn, nếu không chắc chắn sẽ rất đẹp.
Trong đầu Tô An Lâm suy nghĩ lung tung, ánh mắt đặt ở trên khăn tay trong tay mình.
Vừa nhìn, Tô An Lâm hơi sững sờ.
Phía trên khăn tay thêu một chữ màu đỏ: Trốn!
Ý là bảo hắn trốn đi sao?
Tô An Lâm nhìn thi thể trên mặt đất, trong lúc mơ hồ, hắn cảm thấy nữ nhân lưng còng này biết một vài chuyện gì đó.
Đáng tiếc là nàng đã chết, hắn muốn hỏi một số chuyện, cũng không hỏi được.
“Làm phiền các hương thân an táng cho con gái thật tốt, quay về đưa đến bên kia rồi thiêu đi Trưởng thôn suy nghĩ nặng nề, lại nhìn về phía Tô An Lâm:
“Tiểu huynh đệ, đến phòng ta đi?
“Được"
Tô An Lâm đi theo trưởng thôn, vì đi theo phía sau trưởng thôn, hắn chú ý đến nửa mặt bên trái của trưởng thôn có hai vết thương.
“Là ta đánh ra hai vết thương đó.
Tô An Lâm hỏi:
“Trưởng thôn, vết thương trên mặt ngươi tại sao lại có vậy?"
Trưởng thôn theo bản năng sờ sờ lên mặt mình, lập tức lắc đầu, thở dài nói:
“Không rõ lắm, ta quên mất rồi"
“Có phải các ngươi đều sẽ quên mất mọi chuyện sau khi trời tối không?"
Tô An Lâm hỏi.
“Chuyện sau khi trời tối..."
Trưởng thôn sững sờ, rơi vào trạng thái suy nghĩ.
“Đúng vậy, các ngươi sẽ quên hết một số chuyện sau khi trời tối, không phải sao?"
Tô An Lâm nhìn chằm chằm vào ánh mắt trưởng thôn, đến giờ phút này hắn vẫn không dám tin, nhìn trưởng thôn có vẻ yếu đuối nhất ở đây nhưng thực lực lại mạnh nhất.
“Chuyện sau khi trời tối..."
Trưởng thôn cau mày, cố gắng nhớ lại.
Bất tri bất giác, dẫn theo Tô An Lâm đi vào trong phòng.
Tô An Lâm nhìn về phía phòng trong, một dãy giá sách kia vẫn còn ở đó, thậm chí quyển sách mình từng lật xem cũng ở đó.
“Đúng vậy, ngươi còn nhớ chuyện sau khi trời tối không?” Trưởng thôn lắc đầu nói:
“Không phải bọn ta vẫn luôn ở trong nhà sao?"
“Nói thật đi"
Tô An Lâm nhìn chằm chằm trưởng thôn, gằn từng chữ:
“Lúc trời tối, ta thấy ngươi, ngươi còn nói chuyện với ta cơ mà?
“Nói cái gì?"
Trưởng thôn nghi hoặc hỏi.
“Ngươi bảo ta nhanh chóng đi mau, còn nói mình nhớ ra rồi, nhớ ra một vài chuyện rồi.
“Nhớ lại rồi"
Biểu cảm của trưởng thôn hơi cứng ngắc, sững sờ nhìn nền nhà, không hề nhúc nhích.
Không sai, hắn cứ như vậy đột nhiên bất động.
Cảnh tượng quỷ dị này làm cho Tô An Lâm suýt chút nữa nghĩ rằng có phải ở đây thời gian đang ngừng lại không.
Tô An Lâm đang định nhắc nhở trưởng thôn thì nửa mặt bên phải của hắn đột nhiên có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
“Xì xì xì..."
Một lớp da giống như cóc dần dần trồi lên từ trên mặt trưởng thôn.
Hắn dường như không biết gì, vẫn không nhúc nhích.
“Bây giờ là ban ngày, hắn làm sao có thể biến dị?"
Vẻ mặt Tô An Lâm khiếp sợ, cùng lúc đó, tay phải của trưởng thôn cũng đang ngọ nguậy, ba xúc tu từng chút từng chút kéo dài.
“Trưởng thôn, trưởng thôn!"
Tô An Lâm hét lớn.
"A!"
Trưởng thôn phản ứng lại, dị biến trên người hắn nhanh chóng rụt lại, như thể chưa hề có chuyện gì phát sinh.
“Tiểu huynh đệ, ngươi vừa mới nói cái gì?"
Ánh mắt đục ngầu của trưởng thôn nhìn chăm chú vào Tô An Lâm, vẻ mặt mơ màng giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
“Ý ta là tối hôm qua ngươi từng nói với ta, ngươi nhớ tới một số chuyện, ngươi nhớ tới chuyện gì vậy?"
“Nhớ tới chuyện gì đó..."
Biểu cảm của trưởng thôn chợt khựng lại, lần nữa trở nên mơ màng, thân thể cứng ngắc, không động đậy.
Dị biến trên khuôn mặt lại xuất hiện một lần nữa.
Biểu cảm của Tô An Lâm u ám, trong lòng chợt hiểu ra một điều.
1079 chữ