Chương 1072: Tại Sao Lại Thế
Bây giờ chỉ còn lại 700 điểm thuộc tính, vì lý do an toàn, Tô An Lâm quyết định dùng nó để tăng thanh máu. Trong khoảng thời gian này, hắn dần dần cảm nhận được lợi ích khi có thanh máu cao, ví dụ như đêm hôm đó, khi phải đối mặt với nhiều quái vật dùng sóng âm tấn công, nếu không phải thanh máu của hắn cao, chỉ sợ cũng không chống đỡ được.
"Tăng thanh máu Mỗi thuộc tính có thể thêm ba đến tám điểm thanh máu, Tô An Lâm bỏ ra 200 điểm thuộc tính khiến thanh máu tăng lên không ít.
"Thanh máu: 2380/2380+"
"Ầm!"
Tăng thanh máu lên nhiều như vậy khiến gân mạch cả người hắn giống như căng phồng lên, toàn thân vô cùng đau đớn. Đau, quá đau, mỗi một dòng máu cứ như muốn tuôn ra từ bên trong cơ bắp vậy, cơ bắp cũng bắt đầu rạn nứt.
"Tại sao lại thế chứ?"
Tô An Lâm quá sợ hãi, hắn cho rằng mình gặp phải phiền toái gì, dù sao trước kia hắn cũng đã từng tăng thanh máu, mặc dù không nhiều bằng lần này nhưng cũng chưa bao giờ xảy ra tình huống thế này cả. Vậy mà bây giờ cơ bắp còn nứt toác ra, nếu gặp phải kẻ địch thì sẽ vô cùng phiền toái.
Cùng lúc đó, hắn sợ hãi phát hiện, linh khí trong người không ngừng chui vào trong khe nứt cơ bắp. Sắc mặt hắn vô cùng kỳ quái, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cả người mình sẽ nổ tung mất.
"Không được, ta phải tìm một chỗ xả nước, đẩy dòng lũ này ra ngoài.
Trong lòng hắn vô cùng sốt ruột, nhưng lúc này dường như hắn lại có một sự cảm ngộ, giống như có một chỗ đột phá trên đỉnh đầu vậy.
"Phá cho ta!"
Hắn không hề do dự, lắc đầu một cái, phun lực lượng ra ngoài.
"A!"
Cuối cùng Tô An Lâm cũng không nhịn được mà hét to, lực lượng này khiến cả người hắn phải run rẩy, đồng thời còn có một cảm giác cực kỳ sảng khoái bắt đầu lan truyền khắp toàn thân hắn.
Hắn chợt phát hiện mình không cần dùng sức, linh khí bên cạnh đã tự động tụ tập tới, bây giờ cả người hắn cứ như một cái máy hút bụi vậy. Loại cảm giác này quá kỳ diệu, Tô An Lâm không khỏi đứng dậy, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, lập tức ngây người trừng to mắt.
Hai bàn tay hắn vốn dĩ có rất nhiều vết chai vì luyện công, bây giờ lại sạch sẽ gọn gàng giống như được mài da đi. Tô An Lâm sờ lên mu bàn tay mình, càng khiếp sợ hơn, làn da của hắn bây giờ vừa mềm vừa mịn cứ như chỉ cần thổi một cái là sẽ rách ngay vậy. Cùng lúc đó, khi linh khí nhập thể, cơ bắp vừa mới nứt ra của hắn bây giờ lại bắt đầu tự chữa lành, cảm giác tê dại đó khiến hắn không nhịn được mà thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, cảm giác này đúng là rất thoải mái.
"Có vẻ ta vừa tăng cấp"
Nửa ngày sau, Tô An Lâm mới lẩm bẩm. Cảm giác linh khí ùa vào cơ thể đó đã để lại cho hắn ấn tượng quá sâu, hắn có thể khẳng định có lẽ mình đã tăng cấp, bây giờ chắc chắn hắn là cảnh giới Khí Cảm.
Về phần cảnh giới Khí Cảm cấp bao nhiêu thì hắn cũng không biết, nhưng tuyệt đối không phải tầng một. Vì trong nháy mắt đó, hắn cảm giác lực lượng trong cơ thể liên tục đột phá, hắn sẽ không nhận sai loại cảm giác này, chắc chắn hắn đã tăng lên rất nhiều.
"Nên vào trong thôn tìm hiểu rồi"
Tô An Lâm ngẩng đầu, vừa đi vừa tính toán. Hắn đã ở đây mười ba ngày, mà tông chủ từng nói kỷ lục cao nhất của họ chỉ có năm ngày mà thôi.
Sắc mặt hắn vô cùng kỳ quái:
"Không phải là ta không muốn đi, mà là không biết đi như thế nào"
Trên thực tế, khi lấy được công pháp, hắn đã muốn rời khỏi nơi này, nhưng lại không biết phải đi như thế nào, nói ra chỉ sợ không ai tin.
"Vù vù..."
Ngay lúc hắn rời đi, trên trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng vù vù.
"Có chuyện gì vậy?"
Tô An Lâm dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một pháp trận hình trụ tròn bỗng nhiên xuất hiện. Pháp trận này giống như một cột sáng chiếu xuống, có thể thấy loáng thoáng đường vân phức tạp trên đó, không thấy rõ hình dạng cụ thể.
"Hả?"
Tô An Lâm sững sờ, đường vân trên pháp trận giống với đường vân trên hai cánh cửa sắt bên ngoài tháp chiến trường như đúc.
"Cho nên đây là lối để ta trở về sao?"
Tô An Lâm suy đoán, hắn không hề phản kháng, nhưng trong lòng lại khó hiểu không biết sao lại bị truyền tống lúc này. Hắn còn đang muốn chờ trời tối để giết vài con quái vật, kiểm tra thực lực của mình mà.
Chùm sáng càng ngày càng mạnh, rất nhanh Tô An Lâm đã thấy hai cánh cửa sắt lớn xuất hiện phía trước chùm sáng. Hắn đi về trước đi, cánh cửa từ từ mở ra giống như cảm ứng được hắn vậy.
Khi hắn đi ra ngoài, xung quanh truyền những tiếng thì thầm, nếu nghe kỹ thì có vẻ là mấy người tông chủ.
"Chỉ sợ Tô An Lâm đã chết rồi đi?"
Một trưởng lão không biết tên thở dài:
"Đáng tiếc, người kế thừa tốt như vậy"
"Đúng thế, đã mười ba ngày rồi, chắc chắn là hắn đã xảy ra chuyện, ngỏm củ tỏi rồi"
"Đáng chết, lần này phải ăn nói với Bạch Cốc như thế nào đây?"
"Còn ăn nói cái gì, con đường tu hành vốn là như vậy, sống chết tại số thành bại do trời, chết thì chết đi, trở về làm một cái quan tài là được."
Một trưởng lão bá đạo nói.
1034 chữ