Chương 1073: Quên Đi Một Vài Thứ
"Cầm Tiên Tử, ngươi không sao chứ?"
Âu Dương Phỉ đứng bên cạnh vốn định an ủi Cầm Tiên Tử, nào biết được Cầm Tiên Tử không thay đổi sắc mặt lắc đầu:
"Ta không sao"
"Thật ư, ta còn tưởng rằng các ngươi ở cùng một môn phái, ngươi sẽ không vui chứ."
Âu Dương Phỉ cau mày, sắc mặt kỳ quái.
"Không vui sao."
Cầm Tiên Tử khẽ nhíu mày, đúng là vừa nãy nàng có chút cảm giác mất tự nhiên, cứ như trước đó nàng đã rất quen thuộc với Tô An Lâm, rất quen thuộc...
Tào Thiên Bá thở dài một hơi, vốn muốn nói gì đó, nhưng bỗng nhiên hắn thấy cánh cửa lớn phía trước xuất hiện dao động, nếu nhìn kỹ sẽ thấy dường như có một khí tức xuất hiện.
"Không đúng, hình như Tô An Lâm không có việc gì"
Tất cả mọi người vô ý thức nhìn sang, quả nhiên một giây sau liền thấy một bóng người xuất hiện. hình dáng bóng người này trông không giống Tô An Lâm mà gầy hơn một chút, nhưng nếu cẩn thận cảm ứng khí tức sẽ thấy đó chính là Tô An Lâm.
"Mười ba ngày, tiểu tử này, vậy mà lại ở trong đó hơn mười ba ngày"
Dù là Tào Thiên Bá luôn luôn tỏ ra bình thản, lúc này cũng phải run rẩy tay chân.
Lần này, bảy tám trưởng lão ở đây bao gồm cả Cầm Tiên Tử cũng đều sáng mắt lên nhìn chằm chằm bóng người đi ra từ trong cửa.
"Hình như hắn đã gầy hơn.
Cầm Tiên Tử bẩm lẩm, vừa nói xong, trong lòng lại thấy khó hiểu, vì sao mình lại nói thế chứ, rõ ràng có vẻ mình không hề quen biết Tô An Lâm. Dường như nàng đã quên đi một vài thứ, nhưng lại không nói ra được là cái gì.
"Tông chủ, các vị trưởng lão, ta đã ra rồi"
Tô An Lâm đi ra, hắn cảm thấy cả người nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thấy những người quen thuộc ở đây thì mỉm cười. Nhưng rất nhanh hắn đã cảm thấy không được bình thường, những người này nghiêm túc nhìn hắn làm gì?
"Ặc, trên mặt ta có hoa à?"
Tô An Lâm sờ lên mặt.
"An Lâm, ngươi đã ở trong đó mười ba ngày, ngươi có biết không?"
Tào Thiên Bá hỏi thẳng, hắn muốn biết rất nhiều thứ.
"Mười ba ngày, ta biết:
Nói đến chuyện này, Tô An Lâm cũng có chút xấu hổ:
"Ta muốn ra ngoài nhưng lại không biết ra từ chỗ nào.
"Hả... Không phải chứ?" Từng trưởng lão đều không thể tưởng tượng nổi. Lúc Tô An Lâm còn muốn nói tiếp, Tào Thiên Bá đã khoát tay:
"An Lâm, đi theo ta đi, ta muốn hỏi ngươi một số việc"
Có vẻ hắn cũng không muốn để Tô An Lâm nói cái gì ở đây, dù sao nhiều người phức tạp, mặc dù đều là trưởng lão Thanh Điền phái, không có vấn đề gì, nhưng nhiều người sẽ khó tránh khỏi bị truyền một vài điều bí mật ra ngoài.
Tô An Lâm có thể ở trong đó mười ba ngày, bây giờ đã là người vô cùng quan trọng với Thanh Điền phái, hắn quyết định muốn chú trọng bồi dưỡng, cho nên cần phải bảo vệ một số bí mật cho hắn.
Một lát sau, Tào Thiên Bá đã dẫn hắn tới đỉnh một ngọn núi, phía trước có một đình nghỉ mát, ở giữa đặt một cái bàn đá, bên cạnh là bốn cái ghế đá.
"An Lâm, có phải ngươi... đã tiến vào cảnh giới Khí Cảm rồi không?"
Sau khi đi đến đây, Tào Thiên Bá bèn hỏi.
Tô An Lâm ôm quyền, cũng không có ý định giấu giếm: "Không sai, ta gặp một vài nguy hiểm chết người ở trong đó, ban đầu đã muốn rời đi sớm, nhưng ta lại không biết rời đi như thế nào, cuối cùng trốn đi cố gắng tu luyện, không ngờ lại đột nhiên tăng cấp, nhưng cảm giác tăng cấp cũng không tệ"
"Quả nhiên, ngươi đã tăng cấp rồi"
Sắc mặt Tào Thiên Bá vô cùng phức tạp: "Không phải chúng ta không nói cách để rời khỏi nơi đó, vì không cần thiết, ngươi có biết tại sao không? Vì trận pháp này sẽ kiểm tra khí huyết của ngươi, trừ khi người bị giết trong đó, nếu không đủ khí huyết, trận pháp sẽ không tự động mở ra, truyền tống ngươi trở về"
"Hoá ra là như vậy, vì từ đầu đến cuối ta không hề gặp nguy hiểm sắp chết nên không thể khởi động trận pháp" Tô An Lâm không ngờ lại như vậy, trận pháp đó đúng là thần kỳ.
"Mặt khác, vẫn còn một cách nữa để trở về. Chỉ có người ở cảnh giới Nội Khí và cảnh giới Khí Cảm dưới tầng ba mới có thể đi vào đó, khi nào thực lực đạt tới cảnh giới Khí Cảm tầng ba sẽ bị tự động truyền tống về. Ta thấy bây giờ ngươi có vẻ rất sung sức, nếu ta không đoán sai thì bây giờ ngươi đã là cảnh giới Khí Cảm tầng ba" Nói xong, Tào Thiên Bá cũng có chút buồn rầu. Lúc đi vào, thực lực của Tô An Lâm vẫn chỉ là Nội Khí tầng chín, không ngờ vào đó lại tăng lên thành cảnh giới Khí Cảm tầng ba, không chỉ nhảy vọt một cấp lớn mà còn liên tục vượt ba cấp nhỏ! Không thể không nói, hắn cũng phải hâm mộ thiên phú này.
"Cái gì, ta là cảnh giới Khí Cảm tầng ba rồi á Tô An Lâm cũng giật nảy mình, trước đó hắn cũng đoán có lẽ mình không chỉ là cảnh giới Khí Cảm tầng một, có thể là tầng hai, nhưng thật sự không ngờ được mình lại là tầng ba. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ có không ít người bị doạ chết.
1019 chữ