Chương 1076: Kinh Ngạc
"Hôm nay dưới sự chứng kiến của tổ sư, Tào Thiên Bá ta nhận Tô An Lâm làm đệ tử thân truyền thứ mười, hy vọng tổ sư phù hộ!"
Vừa dứt lời, nén hương dài trong tay hắn bỗng nhiên bốc cháy, một làn khói trắng tản ra, kèm theo đó là một mùi hương rất nhẹ.
Tào Thiên Bá lại gần bức tượng, cắm nén hương vào trong lư hương, mặc cho nó bốc cháy. Sau đó hắn mới quay đầu, phát hiện ra Tô An Lâm đang rất kinh ngạc.
Đúng là lúc này Tô An Lâm đang cực kỳ kinh ngạc. Phải biết, lúc trước hắn mới vào Thanh Điền phái có nghe nói muốn làm đệ tử thân truyền phải đi từ đệ tử ngoại môn, nội môn, sau đó mới là thân truyền.
Mà hắn thì sao, một bước lên trời, hơn nữa còn là đệ tử thân truyền của chưởng môn. Làm đệ tử thân truyền của chưởng môn, sau này còn có hy vọng trở thành tông chủ Thanh Điền phái.
Ngay cả chính Tô An Lâm cũng cảm thấy vừa mừng vừa sợ, dù mình có thiên phú tốt cũng không đến mức đó chú?
"An Lâm, sao vậy? Ta thấy ngươi có vẻ rất kinh ngạc.
Tào Thiên Bá mỉm cười hỏi.
"Sư phụ, đệ tử mới vào Thanh Điền phái, ngươi đã cho ta làm đệ tử thân truyền, nếu truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ khiến một số người bất mãn đi?"
"Ngươi hoàn toàn đủ thực lực rồi, cảnh giới Khí Cảm tầng ba đã là hạng đầu trong đám đệ tử, hơn nữa còn xếp số một số hai trong đám đệ tử thân truyền, cho nên không cần phải lo lắng"
"Vậy không cần kiểm tra nhân phẩm của ta sao?"
Tô An Lâm có chút khó hiểu, vì lúc hắn tới đây đã được nghe nói ngoại trừ kiểm tra thiên phú và thực lực ra, tông môn còn muốn kiểm tra cả nhân phẩm nữa.
"Nhân phẩm? Không phải đã kiểm tra nhân phẩm của ngươi rồi sao?"
“Nhân phẩm của ngươi không phải đã từng khảo nghiệm rồi sao?” Sắc mặt Tào Thiên Bá cổ quái nhìn Tô An Lâm, thản nhiên hỏi. Lời nói của hắn khiến Tô An Lâm á khẩu, không nói nên lời. Đã từng khảo nghiệm, lúc nào, sao ta lại không biết.
“À, đương nhiên không phải khảo nghiệm ở trong tông, mà là ở bên ngoài! Mấy ngày nay, chẳng những ta hỏi thăm Bạch Cốc đại sư về tình hình của ngươi mà đã hỏi cả Bằng Hộ khu trước kia ngươi ở, mới biết được ngươi không sợ cường quyền, mang theo một vài tán tu bình thường đi buôn bán đan dược, đúng không?"
“Sư phụ thần thông quảng đại, không ngờ đã biết rõ những chuyện này từ lâu rồi.
Tô An Lâm kính trọng hành lễ với Tào Thiên Bá.
“Ta đã thu nhận ngươi thì tất nhiên sẽ tín nhiệm ngươi, hơn nữa, dưới tình huống ngươi mới tới mà đã không để ý đến an nguy cá nhân để bảo hộ mấy tán tu bình thường kia, đúng là làm cho ta phải nhìn bằng ánh mắt khác, mấy năm nay, rất hiếm khi thấy được người như ngươi"
“Đều là hảo hữu, ta không đành lòng nhìn họ bị ức hiếp"
Tô An Lâm nhẹ nhàng nói.
“Cho nên, từ điểm này ta nhìn ra được, con người của ngươi không xấu, còn về nói là người tốt, tu sĩ chúng ta, nào có ai có thể gọi là người tốt chứ.
Về điểm này, Tào Thiên Bá nói cũng không sai.
Tu sĩ có thể cố gắng đến bước này, nào có ai có thể gọi là người tốt.
“Đa tạ sư phụ đã tín nhiệm Tô An Lâm chân thành nói.
Bất kể thế nào, có thể có được một người tín nhiệm mình như thế thì đúng là đáng quý.
Tào Thiên Bá hài lòng gật đầu, nói tiếp:
“Tô An Lâm, bây giờ ngươi đã là đồ đệ thứ mười của ta, về mặt thực lực thì trước mắt tuy là ngươi không phải mạnh nhất, nhưng ta rất xem trọng ngươi, ngươi dự định sau này tu luyện ở đâu?"
Hắn đưa tay chỉ chỉ vào ngọn núi bên cạnh, nơi đó có một loại đại thụ lá màu vàng sinh trưởng, nối liền thành một hàng lớn, nhìn có vẻ tuyệt diệu.
“Đó là Hoàng Diệp Phong, linh khí cũng khá được, sau này ngươi cứ qua bên đó tu luyện, được không?"
Tô An Lâm cũng không để ý lắm, gật đầu nói:
“Được, thưa sư phụ"
Tào Thiên Bá lấy một tấm lệnh bài ra và đưa cho Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhìn thoáng qua lệnh bài, lệnh bài bằng gỗ, trên mặt khắc hai chữ thân truyền.
Lệnh bài cho đệ tử thân truyền!
“Lệnh bài này đại biểu cho thân phận của ngươi, đồng thời, ngươi cũng có thể dùng cái này để tìm ta! À đúng rồi, ngươi cần những tài nguyên gì? Cứ tuỳ tiện nói ra.
Tô An Lâm sửng sốt, nghi hoặc hỏi:
“Tuỳ tiện nói ra ư?"
“Đương nhiên, dù sao ngươi cũng là đệ tử thân truyền, không giống với những đệ tử ngoại môn nội môn, những đệ tử kia sẽ được phân phối tài nguyên cố định mỗi tháng, còn đệ tử thân truyền thì khác, cần cái gì thì có thể yêu cầu thẳng"
Nhận được câu trả lời khẳng định của Tào Thiên Bá, Tô An Lâm kinh ngạc há hốc mồm. Không ngờ đệ tử thân truyền lại có đãi ngộ tốt như thế, có thể yêu cầu thẳng tài nguyên.
Cảm giác ngay lúc này của hắn là quá tuyệt vời.
“Sao thế? Có gì mà ngạc nhiên thế?"
Tào Thiên Bá mỉm cười nói:
“Có phải rất ngạc nhiên đúng không?"
Tô An Lâm ăn ngay nói thật:
“Quả thật có một chút"
“Toàn bộ môn phái cũng chỉ có mấy đệ tử thân truyền thôi, các ngươi đại biểu cho tương lai của phái Thanh Điền, biết không? Đương nhiên, dù bây giờ ngươi bày ra thiên phú cường đại, nhưng học tập cũng giống như đi ngược dòng nước, không tiến thì lui, nếu trong một thời gian ngươi không có tiến bộ thì cẩn thận khó mà giữ được địa vị"
“Chuyện này đệ tử hiểu rồi.
Tô An Lâm gật đầu.
1015 chữ