Chương 1077: An Toàn
Tào Thiên Bá tiếp tục giới thiệu tình hình ở đây:
“Ngoài ra, nếu ngươi muốn xuống núi cũng có thể nói trước với các trưởng lão một tiếng, để cho người ta biết ngươi ở đâu, tốt nhất là dẫn theo mấy trưởng lão hộ vệ cùng đi ra ngoài. Thân phận hiện giờ của ngươi đã khác rồi, phải bảo đảm an toàn cho ngươi, đương nhiên, tốt nhất là đừng đi ra ngoài. Bên ngoài đều là thâm sơn cùng cốc, ở đây ngươi muốn tài nguyên gì đều có tài nguyên đó.
Khóe miệng Tô An Lâm giật giật, nói như thế cũng không sai, nhưng không ra ngoài đi đây đi đó thì rất khó chịu. Nghĩ đến đây, trong lòng Tô An Lâm không khỏi cảm khái.
Trước kia thì dốc hết sức lực, nghĩ trăm phương ngàn kế đi tìm kiếm tài nguyên tu luyện, mà bây giờ thì sao, bản thân không cần ra tay mà người của tông môn tự đưa đến cửa.
Cuối cùng cũng không phải lăn lộn bên ngoài nữa.
“Sư phụ, ta thấy ở chỗ này của chúng ta rất an toàn, chắc là không có nguy hiểm gì chứ?"
Tào Thiên Bá lắc đầu:
“Vẫn có một vài kẻ thù, trước kia cũng không phải chưa từng có đệ tử thân truyền nào chết.
Nói xong, hắn lấy một chiếc nhẫn ra và giao cho Tô An Lâm.
“Trong này là linh thạch cùng với một vài công pháp, đều là thứ tốt nhất trong tông, phi hành, đao pháp, kiếm pháp, đều là bản chép tay, sau khi học xong thì đưa ngay cho ta, ngươi không có nhu cầu gì đặc thù, cũng không cần phải đến Tàng Thư Lâu, số công pháp còn lại bên đó đều không bằng ở trong này"
Tào Thiên Bá nói liên miền.
Tô An Lâm không khỏi thăm dò linh khí, phát hiện bên trong có không biết bao nhiêu là linh thạch thì hơi kinh ngạc.
Sau khi thấy mấy quyển sách, có cả công pháp Thiên cấp Lôi Điện Bá Thể mà Tào Thiên Bá tu luyện cũng ở trong đó.
Giờ khắc này, nói hắn không cảm động là giả.
Tào Thiên Bá thật lòng suy nghĩ cho hắn, cho hắn rất nhiều thứ hữu dụng.
“Sư phụ, người thật sự cho ta nhiều đồ như thế, không sợ ta bán sao?"
Tô An Lâm thử hỏi.
Hắn đang suy nghĩ, trong này có nhiều thứ tốt như vậy, cũng không sợ người ta bán sao? Thế này là quá hào phóng rồi phải không?
Rất khó tin đây là chuyện mà một đại tông môn có thể làm ra.
Nghe vậy, Tào Thiên Bá sửng sốt: “Bán? Ngươi thiếu linh thạch hay thiếu vàng? Nếu thiếu thì ngươi cứ nói thẳng với vi sư là được rồi, tại sao phải bán mấy thứ này? Mấy thứ này rất nhiều người có tiền mà không mua được, dù ngươi muốn bán thì người bên ngoài cũng không ai dám mua đâu"
Tô An Lâm câm lặng.
Được rồi, là hắn nghĩ đơn giản quá rồi, thế mà lại là thứ có tiền cũng không mua được.
“Cho nên, ngươi thiếu cái gì thì cứ nói với ta là được, tông môn chắc chắn dốc hết sức ủng hộ!
Vỗ vỗ bả vai Tô An Lâm, Tào Thiên Bá cười nói:
“Tu luyện cho tốt, tuyệt đối đừng tiết kiệm, nếu một tháng không không tiêu xài linh thạch, ta sẽ làm khó ngươi đấy"
Mặc dù biết là tông chủ nửa đùa nửa thật, nhưng vẫn làm cho Tô An Lâm cảm nhận được một chữ: Giàu Tào Thiên Bá lại dặn dò, lúc này Tô An Lâm mới đi về phía Hoàng Diệp Phong.
Đến chỗ sườn núi Hoàng Diệp Phong, nơi này là một hàng bậc thang.
Hắn không bay thẳng lên đỉnh núi, dù sao nơi này cũng là nơi tu luyện của hắn sau này, cho nên phải làm quen trước đã.
“Hoàng Diệp Phong, đúng là rất nhiều cây cối"
Tô An Lâm từng bước đi lên bậc thang, thưởng thức cảnh vật.
“Đứng lại, người tới là ai?” Bỗng nhiên, một nữ đệ tử mặc xiêm y màu vàng, thoạt nhìn chừng ba mươi tuổi, nàng khẽ gọi.
Ở phía sau nữ tử còn có hai nam đệ tử đi theo, cũng cảnh giác đứng đó.
Tô An Lâm mỉm cười, chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:
“Các ngươi là..."
“Bọn ta là đệ tử nội môn ở đây, ngày thường phụ trách làm việc vặt chỗ này.
Nữ tử Hoàng Quần lên tiếng.
Ở bên ngoài, nàng là đệ tử nội môn cao quý, cao cao tại thượng.
Thế nhưng ở trong tông môn, dù là nội môn cũng phải làm việc.
Mỗi người đều có nhiệm vụ riêng của mình, ví dụ như làm việc vặt, ra ngoài làm một số nhiệm vụ, thu hoạch được điểm công lao. Điểm này thì cũng giống như quy tắc của phái Thanh Điền ở Man Hoang Chi Địa.
Nhìn những người này, Tô An Lâm không khỏi nghĩ đến ngày mình vừa mới tiến vào phái Thanh Điền.
Khi đó hắn cũng giống như các đệ tử này, vì công huân điểm mà phải bôn ba để đổi lấy tài nguyên của tông môn.
“Này, ta nói chuyện với ngươi đấy, cái người này tại sao lại không nói chuyện chứ? Hoàng Diệp Phong chỉ có đệ tử thân truyền mới có thể tới. Ta chưa từng thấy ngươi, ngươi mau đi đi.
Nữ tử Hoàng Quần thấy Tô An Lâm lại không nói gì, nhịn không được đứng trước mặt Tô An Lâm.
“Ta đây chỉ muốn tốt cho ngươi thôi.
Nữ tử Hoàng Quần nói.
“Sư tỷ, nói nhảm với hắn làm gì chứ, người này nhìn không quen, chắc là đệ tử ngoại môn đi rồi.
Một đệ tử đầu trọc đứng bên phải không khỏi lên tiếng.
1044 chữ