Chương 1082: Tu Luyện

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1082: Tu Luyện

Dù sao, đệ tử thân truyền của mỗi một môn phái đều đại biểu cho thiên phú thực lực, đại biểu cho thành tựu tương lai không thể hạn lượng.

Người như vậy đương nhiên phải chú ý thật kỹ.

Mà người kinh ngạc nhất vẫn là đệ tử trong phái Thanh Điền.

Một vài đệ tử thân truyền đều nhíu mày.

Trong lòng đương nhiên cũng có chút khó chịu.

Dù sao, lúc trước bọn đều là từng bước bò lên từ đệ tử nội môn, vì tranh đoạt cái danh đệ tử thân truyền này mà phải nghênh đón khiêu chiến của từng người, cuối cùng mình đầy thương tích mới được trở thành đệ tử thân truyền.

Còn Tô An Lâm thì sao, chỉ vì phá kỷ lục phấn cảnh và tháp chiến trường là thành thân truyền sao?

Còn về đệ tử bình thường, việc của họ nên làm gì thì vẫn làm đó.

Chỉ là họ nghe nói, ba người Hoàng Oánh Oánh và Trần Nghiễm Đào, Từ Tam thế mà lại trở thành thuộc hạ của Tô An Lâm, hầu hạ hắn.

Trong chốc lát có không ít người vô cùng hâm mộ.

Cầm Tiên Tử ở môn hạ của Âu Dương Phỉ cũng đã sớm nhận được tin tức này.

“Hắn thế mà lại là thân truyền, đúng là ngoài dự liệu của ta..."

Cầm Tiên Tử cau mày, nàng hình như đã quên mất rất nhiều chuyện.

Tô An Lâm liên tục tu luyện trong phòng năm ngày.

Năm ngày này, hắn gần như tiêu hao hết toàn bộ 800 viên linh thạch bên trong không gian giới.

Mang đến cho hắn một cảm giác chính là dùng linh thạch tu luyện thật sự rất sảng khoái.

Hiện giờ, trong cơ thể hắn đã bị linh lực lấp đầy, nhất cử nhất động đều có linh khí quanh quẩn.

“Quét dọn chỗ này một chút đi Tô An Lâm mở cửa, đứng trước cửa là Trần Nghiễm Đào và Từ Tam.

“Vâng. Sư huynh!"

Hai người cầm chổi bước vào.

Linh thạch trên mặt đất đều đã thành bột phấn, nhưng vẫn còn chút cặn bã, những thứ này đều là chỗ tốt rất lớn đấy, họ có thể lặng lẽ giữ lại rồi đem về tự mình tu luyện.

Hai người đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.

Tô An Lâm đương nhiên là không còn quan tâm đến những thứ này nữa, hỏi:

“Hoàng Oánh Oánh đâu?"

“Hồi bẩm sư huynh, sư tỷ đã đi chuẩn bị cơm trưa rồi, chính là món lẩu mà huynh nói.

"Ừm."

Tô An Lâm đi tới tiền viện.

Trong viện, Hoàng Oánh Oánh đã chuẩn bị xong nguyên liệu nấu lẩu.

Một cái nồi đất đặt trên lửa than, nước lèo bên trong đáy nồi đang sôi “ùng ục”, mùi thơm đã lan tỏa ra ngoài.

Tô An Lâm ngồi xuống, đây là bữa cơm đầu tiên hắn ăn ở đây.

Lúc trước vì tu luyện, hắn đều chỉ tùy tiện ăn mấy miếng thịt để lót dạ.

“Sư huynh, bát của huynh này?

Hoàng Oánh Oánh cung kính đưa tới bát tới, trong lòng tò mò: Cũng không biết Tô sư huynh đã đạt tới cảnh giới gì, thoáng cái đã tu luyện nhiều ngày như thế, linh thạch cũng dùng hết rồi chứ?

Ôi, đệ tử thân truyền đúng là tốt số, các loại tài nguyên trong tông đều có thể dùng tuỳ ý.

“Hoàng Oánh Oánh, các ngươi vẫn chưa ăn cơm đúng không? Lấy bát ra đây ăn cùng ta đi, ta có một số chuyện muốn hỏi ngươi Tô An Lâm thuận miệng nói.

"A..."

Hoàng Oánh Oánh sửng sốt, không ngờ lại còn để họ ăn cùng!

“Sao thế?"

“A, không sao không sao, chỉ là ngại quá, huynh là đệ tử thân truyền"

“Không sao?

Tô An Lâm mỉm cười, nhìn về phía hai người đang làm việc phía sau.

Nhìn bộ dáng hai người này làm việc vất vả cần cù, Tô An Lâm bỗng nhiên cảm thấy mình giống như mình đã trở thành địa chủ, những đệ tử này đều là người đi làm thuê.

Ngay lúc muốn ăn cơm, trong lòng Tô An Lâm khẽ động, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Hắn ngước mắt lên thì thấy một nữ tử mặc đồ đen đi vào.

Thấy dáng vẻ chắc khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng vóc dáng rất đẹp, điện nước đầy đủ.

“Đệ tử thân truyền?"

Trong lòng Tô An Lâm suy nghĩ, hắn nhìn ra thân phận của đối phương.

Hoàng Oánh Oánh hiển nhiên quen biết người tới, vội vàng cung kính hành lễ:

“Ngô Sương sư tỷ"

“Hoàng Oánh Oánh, thì ra ngươi ở đây làm việc, chẳng trách mấy ngày nay không thấy ngươi đến chỗ ta quét dọn."

Ngô Sương đi vào, vung vẩy áo đen trên người, mỉm cười nói.

“Tô sư huynh bảo ta ở lại đây làm việc.

Ngô Sương gật gật đầu, ánh mắt đặt ở trên người Tô An Lâm:

“Xem ra vị này chính là Tô sư đệ, tuổi còn trẻ đã có thể trở thành đệ tử thân truyền của phái Thanh Điền ta, đúng là làm cho người ta phải nhìn với cặp mắt khác"

Thái độ của đối phương không tệ, Tô An Lâm cũng mỉm cười, mấy ngày nay hắn đã biết trong ba đệ tử thân truyền ở đây thì Ngô Sương này là mạnh nhất.

Nàng sống ở phía đông, đừng thấy nàng trông chỉ hơn ba mươi tuổi, thực ra nàng đã chín mươi tuổi rồi.

Sau khi tu sĩ đạt tới Khí Cảm cảnh, dù là một trăm tuổi cũng đều có vẻ trẻ tuổi.

Nhưng nếu trong mười năm không có đột phá gì, vậy thì chỉ có thể trở thành trưởng lão phái Thanh Điền.

"Làm quen chút đi, ta là Ngô Sương"

“Ngô sư tỷ"

Trên mặt Tô An Lâm lộ ra nụ cười ấm áp:

“Ta mới đến, vốn định đi chào hỏi sư tỷ và sư huynh, thế nhưng mấy ngày nay vẫn luôn tu luyện, kính xin thứ lỗi"

1041 chữ