Chương 1083: Cùng Ăn Cơm
“Không sao, tu sĩ như chúng ta đương nhiên phải lấy việc tu luyện làm chủ, gần đây Tô sư đệ tu luyện thế nào rồi? Có gì không hiểu có thể nói với ta, sư tỷ biết nhất định sẽ chỉ dẫn tận tình"
“Đạ tạ sư tỷ, đúng rồi, ta đang định ăn cơm, hay là ăn cùng đi?
“Được chứ"
Ngô Sương cũng có vẻ rất quen thuộc, mỉm cười ngồi xuống.
Hoàng Oánh Oánh vội vàng đi lấy thêm bát.
Lúc ăn cơm, Ngô Sương và Tô An Lâm vui vẻ trò chuyện, nàng còn tỏ ra vô tình hỏi thăm chuyện trong tháp chiến trường.
Dù sao chuyện Tô An Lâm ở trong đó mười ba ngày đã náo loạn đến nỗi tất cả mọi người đều biết, rất nhiều người đều tò mò, đối mặt với loại quái vật khủng khiếp này, Tô An Lâm sống sót thế nào nhỉ?
Phải biết rằng, ở loại địa phương này, dù là chạy trốn cũng vô dụng.
Vì quái thú có khứu giác và thính giác nhạy bén.
Tô An Lâm thuận miệng nói một chút rồi lại gắp đồ ăn bỏ miệng.
Sau khi ăn xong, Ngô Sương đứng dậy cáo từ.
“Ta cũng nên đi dạo một chút thôi.
Tô An Lâm ăn no, sau đó vươn vai giãn cốt.
Tu luyện mấy ngày liên tục, nói thật là hơi khó chịu, cho nên muốn đi ra ngoài dạo chơi.
“Muốn đi dạo một chút sao, vậy ta dẫn huynh đi"
Hoàng Oánh Oánh buông bát xuống, đi lên phía trước.
“Không cần, ta tự mình đi dạo được Dẫn người ra ngoài không tiện lắm.
Hắn muốn đi dạo một mình.
Sau đó, Tô An Lâm đi ra ngoài.
Đầu tiên là xuống núi, một đường thưởng thức cảnh vật xung quanh.
Lần này ra ngoài, hắn cố ý mặc một bộ y phục bình thường, cho nên không dễ nhận diện lắm.
Ở phái Thanh Điền có trang phục chuyên biệt cho đệ tử, bình thường vào những ngày không quan trọng, các đệ tử cũng có thể mặc y phục bình thường, tông môn sẽ không cưỡng cầu.
Đi một lát, cuối cùng cũng đi tới bên phía chủ phong, Tô An Lâm bắt đầu lên bậc thang.
Người dần dần nhiều hơn, người đến người đi, nhưng vì hầu hết mọi người đều không biết Tô An Lâm, vì vậy không ai chào hỏi.
Lúc này, một nữ đệ tử khiêng một cái chum nước lớn, đang leo cầu thang để lên đỉnh núi.
Vì đi quá nhanh nên suýt chút nữa đụng vào lưng Tô An Lâm.
Tô An Lâm giúp đỡ nâng chum nước và nói:
“Cẩn thận một chút.
“Tạ...Đa tạ sư huynh Nữ đệ tử cố hết sức nói.
“Ách, không phải có pháp khí của không gian giới sao, tại sao còn phải phí sức gánh nước như thế?"
Tô An Lâm khó hiểu hỏi.
“Đây cũng là một phần của việc tu hành, hơn nữa, ta cũng không có thứ trân quý như pháp khí không gian đó"
Nữ đệ tử nghi hoặc trả lời, cảm giác Tô An Lâm hỏi vấn đề rất buồn cười.
Ngày thường, đệ tử ngoại môn như họ không phải đều là huấn luyện mình như vậy, đồng thời để hoàn thành nhiệm vụ của tông môn sao?
“À, thì ra là vậy"
Tô An Lâm giật mình, hắn giàu có quen rồi, ngược lại không quen làm người ăn cháo không thịt.
Chính hắn có loại pháp khí không gian, không có nghĩa là người khác cũng có.
“Sư huynh, vậy ta làm việc tiếp đây.
Nữ đệ tử khiêng nước, tiếp tục leo núi.
"Một đệ tử tốt, không tệ nha?
Tô An Lâm nhìn bóng lưng nữ đệ tử, khẽ mỉm cười.
Lên tới đỉnh núi thì có nhiều đệ tử hơn.
Có một số đệ tử đang luận bàn, có người thì quét dọn vệ sinh, vô cùng náo nhiệt.
“Vị sư đệ này, nhìn ngươi lạ mặt quá, người mới tới à?"
Một nam đệ tử đi tới trước mặt Tô An Lâm.
Phía sau nam đệ tử còn có năm đệ tử đi theo, tò mò đánh giá Tô An Lâm.
“Không sai, ta mới tới"
Tô An Lâm gật đầu, hắn quả thật là người mới tới.
“Vậy thì hay rồi, ta cũng là đệ tử ngoại môn, cùng nhau luận luận một chút được không?"
Thì ra ngươi coi ta là đệ tử ngoại môn mới tới.
Trong lòng Tô An Lâm cười thầm:
“Tại sao lại tìm ta luận bàn?"
“Ngươi không biết sao? Mỗi tháng đệ tử ngoại môn đều phải tìm ít nhất năm người để luận bàn, ta còn thiếu mộtngười nên tìm ngươi thôi, ngươi yên tâm, ta sẽ xuống tay nhẹ mà.
Nam đệ tử mỉm cười, trong mắt sôi trào chiến ý.
Kiểu luận bàn này cũng là một phương thức để cổ vũ đệ tử phái Thanh Điền tiến bộ.
Tu hành giống như đi thuyền ngược dòng, không tiến thì lui.
Nếu luận bàn năm lần mà đều đánh thắng thì sẽ được thưởng linh thạch.
Ngược lại, nếu thua nhiều lần, chẳng những phải hoàn thành nhiệm vụ tạp dịch do tông môn quy định, tài nguyên được thưởng có thể còn bị giảm bớt.
Chính vì quy định nghiêm túc, cho nên các đệ tử cạnh tranh cũng kịch liệt.
Tô An Lâm cũng cười:
“Được rồi, vậy ta sẽ luận bàn với người.
Nam đệ tử nháy mắt với đệ tử bên cạnh, vô cùng hưng phấn.
Trong thời gian này, họ đều đã nhận biết hết đệ tử ngoại môn chủ yếu nhất, có thể xác định, họ không biết Tô An Lâm.
Vậy bắt nạt một chút không sao nhỉ?
“Vậy ta động thủ, yên tâm, ta xuống tay rất nhẹ"
Đệ tử này có dáng vẻ cao lớn thô kệch, nhưng trong ánh mắt có một sự khôn khéo.
Hắn cho là thực lực Tô An Lâm không cao, lần này đánh bại Tô An Lâm nữa thì hắn có thể nhận được phần thưởng.
1046 chữ