Chương 1085: Lăng Nhục
“Làm gì ư?"
Tô An Lâm nhìn một nhà cầu công cộng ở xa xa, đột nhiên trong lòng khẽ động:
“Đi quét nhà cầu cho ta.
“Ồ...."
Hắn vừa dứt lời, toàn trường xôn xao.
Khá lắm, hắn thế nhưng lại Cầm Tiên Tử yếu đuối, xinh đẹp như Thiên Tiên đi quét nhà cầu.
Chuyện này...chuyện này cũng quá kích thích rồi.
Các đệ tử xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm, giống như nghe được thiên phương dạ đàm* vậy.
chỉ những lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công.
chỉ những lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công.
Một số đệ tử say mê Cầm Tiên Tử càng khiếp sợ đến nỗi siết chặt nắm đấm, trong lòng thầm rủa: Ghê tởm, không ngờ lại dám bắt nạt Cầm Tiên Tử của ta, thật đáng ghét.
Nhưng tức giận thì tức giận, dù sao cũng không có ai dám ra mặt.
Sức uy hiếp của đệ tử thân truyền còn lớn hơn cả những trưởng lão.
Vì theo một ý nghĩa nào đó, địa vị của đệ tử thân truyền còn cao hơn cả trưởng lão.
Ví dụ như đi ra ngoài, việc cần ưu tiên hàng đầu của trưởng lão là bảo vệ đệ tử thân truyền.
Dù là mình chết thì cũng phải đảm bảo đệ tử thân truyền sẽ không bị thương.
Ngô Sương cũng đi tới, nàng thân là đệ tử thân truyền nên chỉ che miệng cười khẽ:
“Tô sư đệ, làm sao thế?"
“Có người không nghe lời, ta bảo nàng ấy đi quét dọn nhà cầu"
Tô An Lâm nhìn chằm chằm Cầm Tiên Tử trầm giọng nói.
Hành động này của hắn là muốn giết chết tính cách của Cầm Tiên Tử giả này, sau đó tìm hiểu rõ xem trên người Cầm Tiên Tử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ngô Sương nhìn lướt qua Cầm Tiên Tử, vừa rồi còn tươi cười đầy mặt, lập tức trầm xuống:
“Đã nghe chưa, Tô An Lâm chính là đệ tử thân truyền, ngươi đang muốn kháng lệnh sao? Hình Phạt trưởng lão ở đâu!"
Lộc cộc!
Hai trưởng lão đã chú ý tới tình hình chỗ này từ lâu, họ nhao nhao bước nhanh chân đến.
“Ngô thân truyền, Tô thân truyền!"
Hai trưởng lão đồng thời ôm quyền, thái độ cung kính.
“Nói xem hậu quả của việc không nghe mệnh lệnh của đệ tử thân truyền là gì?
Ngô Sương lạnh lùng nói.
“Người không nghe lệnh thì huỷ bỏ công pháp, ném xuống vách núi, tự sinh tự diệt.
Trưởng lão cao hơn nói với Cầm Tiên Tử, thái độ lạnh lùng.
Đối đãi với những đệ tử bình thường này, họ không cần khách khí gì, chỉ cần đệ tử thân truyền vui vẻ là được rồi.
“Tô sư đệ, ngươi cảm thấy thế nào?"
Ngô Sương tươi cười hoà ái nhìn Tô An Lâm.
Tô An Lâm kỳ quái, Ngô Sương này đối xử với hắn tốt quá đấy, còn chủ động qua giúp hắn gọi Hình Phạt trưởng lão tới.
Ánh mắt đặt ở trên người Cầm Tiên Tử, Tô An Lâm lên tiếng:
“Còn không mau đi"
Cầm Tiên Tử cắn răng, Tô An Lâm này thế mà lại dám lăng nhục nàng, còn bảo nàng đi quét nhà cầu, lẽ nào lại như vậy.
Mà cùng lúc đó, có một số người lại không vui.
Cũng không phải tất cả mọi người đều sợ thân phận đệ tử thân truyền. Trong đám người, một đám nam tử bị một đám người vây quanh, trên mặt hiện ra vẻ tức giận.
Hắn chính là đệ tử nội môn, cao thủ đứng thứ năm trong bảng xếp hạng, nhưng bàn về cảnh giới cũng chỉ mới tiến vào Khí Cảm cảnh tầng hai.
Hắn tên là Đoạn Hàn Lâm, cũng là đồ đệ của Âu Dương Phỉ.
Lúc thấy Cầm Tiên Tử, hắn đã lặng lẽ khắc sâu Cầm Tiên Tử ở trong lòng, xem nàng như trái tim nhỏ của mình.
Lúc này thấy Cầm Tiên Tử bị Tô An Lâm bắt nạt, hắn đương nhiên là vô cùng tức giận.
“Đoạn sư huynh, đừng kích động, đây là đệ tử thân truyền đấy!"
Có một tiểu đệ nhận thấy được sự tức giận của Đoạn Hàn Lâm, sợ hắn kích động dẫn đến hỏng chuyện nên vội vàng lôi kéo hắn.
“Sợ sợ cái cọng lông!"
Đoạn Hàn Lâm híp mắt lại:
“Nghe nói thiên phú của hắn rất lợi hại, nhưng dù gì hắn cũng là người mới tới, ta không tin hắn có thể lợi hại đến mức nào"
“Nhưng sư huynh."
“Đừng nói nữa, ta sẽ không trơ mắt nhìn Cầm Tiên Tử chịu uất ức"
Hắn sải bước đi về phía trước, mà ở phía sau hắn, một đám tiểu đệ đưa mắt nhìn nhau.
Tô An Lâm đang muốn nói tiếp thì thấy một người có bộ dáng thư sinh đi ra.
Đoạn Hàn Lâm nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt Tô An Lâm, nhìn Tô An Lâm, hít sâu một hơi rồi hô to:
“Chờ đã, nhà cầu cứ để ta quét!"
“Chờ đã, nhà cầu cứ để ta quét!"
Đoạn Hàn Lâm hô xong, một đám tiểu đệ phía sau suýt chút nữa té xỉu.
Khá lắm, dùng thái độ tàn nhẫn nhất để nói những câu mềm yếu nhất.
Một số người chỉ biết im lặng, vốn tưởng là Đoạn Hàn Lâm đến gây phiền phức, không ngờ lại là quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Mặt Đoạn Hàn Lâm đỏ ửng, cũng cảm thấy giọng điệu mềm nhũn đi.
Nhưng hắn hết cách rồi.
Người trước mặt dù sao cũng là đệ tử thân truyền, dù hắn có tự tin có thể đánh được Tô An Lâm, nhưng hắn không có lá gan đó đâu.
Phạm thượng, tội danh này ở phái Thanh Điền cũng không phải là chuyện đùa.
Có cho hắn thêm một trăm lá gan, hắn cũng không dám thật sự tìm Tô An Lâm gây phiền phức, cho nên rút lui mà cầu xin, hy vọng buông tha cho Cầm Tiên Tử, để hắn đi quét dọn nhà cầu.
1031 chữ