Chương 1086: Oán Niệm
Tô An Lâm nhíu mày:
“Ngươi là..."
“Ta là đệ tử nội môn, Đoạn Hàn Lâm, tham kiến Tô sư huynh"
Đoạn Hàn Lâm ăn nói khép nép, đâu còn giọng điệu như lúc mới tới.
Vẻ mặt Đoạn Hàn Lâm đau khổ, nói tiếp:
“Cầm Tiên Tử mới đến, có chỗ nào mạo phạm sư huynh thì xin sư huynh thứ lỗi, ta sẽ thay nàng quét dọn nhà cầu"
Cầm Tiên Tử nhẹ nhàng thở ra, lạnh lùng nói với Tô An Lâm:
“Vậy ta đi đây"
“Đi cái gì mà đi, ta để cho ngươi đi sao?"
Tô An Lâm lạnh lùng nói.
Cầm Tiên Tử dừng lại, không phải nàng không muốn đi mà là vì một Hình Phạt Đường trưởng lão đã bay đến trước mặt nàng rồi.
“Tô thân truyền không cho ngươi đi thì ngươi không thể đi Trưởng lão ôn tồn nói chuyện.
“Đoạn Hàn Lâm, không phải ngươi thích quét nhà cầu sao? Ngươi đi quét phía tây, Cầm Tiên Tử, ngươi đi quét phía đông"
Tô An Lâm lạnh lùng:
“Đi ngay bây giờ.
Ta không tin, ta không trị được ngươi.
Đoạn Hàn Lâm còn muốn cầu tình nhưng Tô An Lâm trừng mắt:
“Ngươi mà nói nữa là tông quy hầu hạ.
Đoạn Hàn Lâm cứng rắn nuốt xuống lời muốn nói, trong lòng mắng Tô An Lâm ngàn lần, nhưng ngoài miệng lại không dám nhiều lời, trầm mặt không thể làm gì được.
“Sao thế, ngươi có oán niệm?"
Tô An Lâm cười lạnh với Đoạn Hàn Lâm.
Đoạn Hàn Lâm đương nhiên có oán niệm, nhưng ngoài miệng lại dứt khoát nói:
“Không có"
“Vậy ngươi cười một cái cho ta"
Đoạn Hàn Lâm: "..."
Thế này làm sao mà bảo hắn cười được?
“Vậy chính là ngươi có oán niệm"
"...Ta..."
Đoạn Hàn Lâm nhìn vẻ mặt uy hiếp của Tô An Lâm, hít sâu một hơi, chỉ có thể nặn ra nụ cười.
“Hừ, đi thôi"
Tô An Lâm vung tay.
“Người đâu rồi, lấy dụng cụ quét dọn nhà cầu cho Cầm Tiên Tử, bổn thân truyền phải tự mình canh chừng nàng quét dọn nhà cầu"
“Vâng!"
Có đệ tử giỏi lấy lòng, vội vàng lấy đồ quét dọn nhà cầu cho Tô An Lâm.
Công cụ này rõ ràng là không biết ai đã từng dùng qua, phía trên còn lưu lại một vài vết bẩn, tản ra mùi hôi thối khác nhau.
Bên cạnh còn có một cái thùng nước, bên trong cũng có chất lỏng màu vàng và mùi hôi thối khó chịu.
Không ít đệ tử đều vội vàng bịt mũi, không thể tưởng tượng nổi.
Thật sự để Cầm Tiên Tử đi quét dọn nhà cầu sao. Chuyện này...
Cầm Tiên Tử cũng trợn mắt há hốc mồm, nghiến răng nghiến lợi nói:
ngươi..."
“Tô An Lâm"
Nàng rất tức giận, cùng lúc đó, trong đầu lại loé ra một số hình ảnh mình đã từng quét dọn nhà cầu.
Hình như trước đây nàng đã từng quét dọn nhà cầu.
Chuyện cũ lúc sáng lúc tối xuất hiện trong trí nhớ, lúc ẩn lúc hiện.
Nhưng lúc nàng đi tìm thì phát hiện ký ức của nàng tìm thế nào cũng không ra.
Tô An Lâm nhìn chằm chằm Cầm Tiên Tử, sắc mặt bình tĩnh.
Người khác đều cho là hắn cố ý bắt nạt Cầm Tiên Tử, thật ra thì không phải.
Hắn chỉ muốn thông qua việc quét dọn nhà cầu để cho Cầm Tiên Tử nhớ lại chuyện đã từng làm ở trong quỷ vực, họ cùng nhau quét nhà cầu.
Dù sao thì khoảng thời gian quét dọn nhà vệ cầu kia cũng đủ khắc sâu trong ký ức.
Tóm lại, hiện giờ tiếp xúc với Cầm Tiên Tử, hắn phát hiện Cầm Tiên Tử dường như thiếu đi một phần ký ức.
Cho nên hắn quyết định dùng những chuyện Cầm Tiên Tử đã từng làm để đánh thức nàng. Nếu thật sự không được, vậy sẽ phải làm phiền tông chủ đi bảo y sư trong tông hỗ trợ xem thế nào.
Trước mắt bao người, Cầm Tiên Tử chỉ có thể tiếp nhận khăn mặt bàn chải và thùng rồi đi đến nhà cầu.
Tô An Lâm đi qua, Ngô Sương tiến lại gần:
“Nghe nói Cầm Tiên Tử tới cùng ngươi"
“Không sai, tin tức của ngươi rất linh thông Tô An Lâm tò mò:
“Cho nên ngươi có chuyện gì muốn làm phiền ta sao? Có thể nói thử xem.
“Khanh khách...Ngươi thật đúng là thông minh, nhưng cũng không có chuyện gì, chỉ là ta cảm thấy ngươi rất đẹp trai"
Tô An Lâm bĩu môi, hoàn toàn không tin vào cái cớ của Ngô Sương.
Ngô Sương đổi chủ đề, nói tiếp:
“Có phải nữ nhân này trước kia từng nhắm vào ngươi đúng không?"
“Cứ coi như là thế đi"
Tô An Lâm trả lời qua loa.
“Chuyện này rất đơn giản, ngươi thân là thân truyền, nếu có nhu cầu thì hoàn toàn có thể ra lệnh cho nàng, cởi sạch rồi ngoan ngoãn nằm trên giường ngươi, đến lúc đó, có bao nhiêu thù hận thì ngươi cứ báo.
Ngô Sương mỉm cười nói, dường như nói một chuyện lặt vặt không đáng kể.
Tô An Lâm sửng sốt, sắc mặt cổ quái, lặng lẽ hỏi:
“Thân truyền như chúng ta còn có đãi ngộ này?"
Ngô Sương nở nụ cười:
“Đương nhiên là có, chỉ là hơi để ý đến thể diện của thân truyền nên sẽ không thật sự làm như vậy thôi. Nhưng dù thật sự làm như thế, chỉ e những đệ tử bên ngoài đều sẽ khẩn cấp đáp ứng!"
“Vậy sao, đãi ngộ này quá tốt rồi?
Tô An Lâm cũng phải bắt đầu tưởng tượng hình ảnh trái ôm phải ấp.
Nhưng vẫn lắc đầu, quan hệ loạn quá cũng không tốt.
Dù sao mình cũng là một người đứng đắn.
“Sao thế, Tô sư đệ đang chuẩn bị xuống tay với Cầm Tiên Tử?"
“Đương nhiên là không Tô An Lâm lắc đầu.
1034 chữ