Chương 1091: Vào Mộng
Hắn rất xem trọng Tô An Lâm, cho nên nếu Tô An Lâm thật sự xảy ra chuyện gì, chắc chắn Tào Thiên Bá sẽ bị đả kích lớn. Nhưng nàng cũng không có cách nào.
“Haiz, chỉ mong Tô An Lâm có thể thắng ngay từ trận đầu đi!"
Một canh giờ sau, bên trong mật thất.
Cầm Tiên Tử nằm trên cái phản mà Âu Dương Phỉ trải dưới đất, không nhúc nhích. Nàng được cho ăn đan dược trợ ngủ, cho nên vẫn luôn ngủ say. Tô An Lâm khoanh chân ngồi ở một bên, trong tay cầm một viên đan dược màu trắng.
“Đây là đan dược bổ sung tinh thần lực, Tô An Lâm, sau khi ngươi dùng nó sẽ cảm thấy tinh thần lực dồi dào, sau đó sẽ có thể vào mộng"
Đan Dương Tử mở miệng nói.
Âu Dương Phỉ gật đầu:
“Ba người chúng ta sẽ ở đây hộ pháp cho các ngươi.
Tào Thiên Bá hơi há miệng ra, ném một hạt dưa vào:
“Ngươi cứ yên tâm đi đi, không cần sợ chết, làm đệ tử thân truyền, không ai là loại người hèn nhát cả!"
Tô An Lâm không do dự nuốt đan dược vào, ban đầu không có cảm giác gì, nhưng rất nhanh một lực lượng đã dần dần lan tràn khắp cơ thể. Cảm giác mệt mỏi ban ngày từ từ tan đi, cơ thể cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Sắc mặt Tào Thiên Bá vô cùng nghiêm nghị:
“Đan Dương Tử sẽ nói chuyện với ngươi vào lúc ngươi nhập mộng, ngươi phải nhớ kỹ, bên trong là mộng cảnh"
"Nếu ngươi biết đó là mộng cảnh thì sẽ có lợi ích rất lớn, ngoài ra ở trong mộng, toàn bộ công lực công pháp của ngươi đều sẽ biến mất, ngươi chỉ là người bình thường, không có cách nào tu luyện được!"
Tô An Lâm nhíu mày:
“Vậy ta phải giải quyết khó khăn trong mộng cảnh như thế nào?"
“Dựa vào đầu óc"
Đan Dương Tử chỉ vào đầu mình:
“Đương nhiên chuyện này rất khó, trước kia cũng không phải không có người từng tiến vào mộng cảnh!"
"Tỉ lệ tử vong như thế nào?"
“Chia năm năm!"
"A a a.."
Nghe được tỉ lệ tử vong này, Tô An Lâm kinh ngạc cảm thán.
“Bây giờ ngươi từ bỏ vẫn còn kịp"
Tào Thiên Bá không khỏi cảm khái:
“Ta đột nhiên có chút hối hận để ngươi nhập mộng"
“Tông chủ, ta đã quyết định rồi!"
“Được thôi"
Sắc mặt Tào Thiên Bá vô cùng nghiêm nghị:
“Nhớ kỹ, đừng nghĩ đến việc tu luyện ở trong mộng, vì tu luyện cũng vô dụng, ngươi biết đó là mộng cảnh cho nên dù ngươi có tu luyện thế nào cũng không được, nếu ngươi muốn giải quyết khó khăn, chỉ có thể dựa vào tất cả những thứ có thể trợ giúp ngươi ở trong mộng cảnh.
Đan Dương Tử nhắc nhở:
“Mộng cảnh của mỗi người đều có quy tắc khác nhau, ta từng nghe nói một người có mộng cảnh là thế giới sắt thép, có một vài thứ gọi là ô tô, máy bay, tàu hoả gì đó, thế giới kia toàn là người bình thường, nhưng có một thứ có uy lực rất lớn tên là sống, không hề thua kém một kích toàn lực của một võ giả Nội Khí"
“Còn có người có mộng cảnh là thế giới ma pháp, ở đó có thể tu luyện ra một thứ tên là ma pháp"
Tô An Lâm sửng sốt:
“Trong mộng cảnh còn có thể như thế ư?"
“Đó là mộng cảnh của người trong cuộc, trong đó tự hình thành pháp tắc, ta gọi đó là pháp tắc mộng cảnh"
Tô An Lâm hơi kinh ngạc, hắn nghĩ chỉ sợ người có thể mơ thấy máy bay tàu hoả cũng là người chuyển kiếp đi? “Vậy ta phải làm như thế nào để đưa Cầm Tiên Tử thoát khỏi mộng cảnh?"
Tô An Lâm hỏi.
“Người sử dụng Mộng Lưu Ly để tiến vào mộng cảnh như nàng đều sẽ có một mục tiêu ở trong giấc mộng, giúp nàng hoàn thành mục tiêu thì sẽ có thể thoát khỏi mộng cảnh, sau khi ngươi tìm thấy nàng sẽ hiểu rõ mục tiêu của nàng là gì"
“Mục tiêu! Ta hiểu rồi"
Tô An Lâm gật đầu.
“Ngươi phải nhớ kỹ, nếu không hoàn thành được mục tiêu của nàng, các ngươi đều sẽ chết, vĩnh viễn ở trong mộng cảnh, cho đến khi bản thể mất hết năng lượng, đến lúc đó sẽ chết đi hoàn toàn.
“Ngoài ra ma vật đã xâm lấn ký ức của Cầm Tiên Tử, rất có khả năng cũng sẽ tiến vào mộng cảnh của nàng, cho nên ngươi phải cẩn thận ma vật kia một chút"
Tô An Lâm không ngờ lại còn như vậy, hắn nhướng mày:
“Ta biết rồi"
Lúc Tô An Lâm đang tiêu hóa dược lực, Đan Dương Tử và Âu Dương Phỉ, Tào Thiên Bá vẫn không ngừng nhắc nhở những điều hắn cần chú ý. Sau một nén nhang, Tô An Lâm liền dùng Nhập Mộng Đan, Âu Dương Phỉ cũng đặt Nhập Mộng Đan vào trong miệng Cầm Tiên Tử.
“Được rồi, bây giờ ta sẽ bắt đầu dùng tinh thần lực, Tô An Lâm, ngươi nằm xuống đi, cầm lấy tay Cầm Tiên Tử” Đan Dương Tử trầm giọng nói.
“Được"
Tô An Lâm hít sâu một hơi, theo một ý nghĩa nào đó, lần này là lần hành động nguy hiểm nhất của hắn, tỉ lệ tử vong là 50%. Nhưng hắn không thể không tiến lên, vì hắn không phải loại người hèn nhát!
Một cảm giác mệt mỏi nặng nề ập tới, Tô An Lâm cảm thấy xung quanh tối hẳn đi, phía trước bỗng xuất hiện một tia sáng trắng.
“An Lâm, tiến lên phía trước đi, hãy nhớ kỹ, ngươi đang ở trong mộng cảnh, cái gì cũng không phải là thật, cái gì tắc mộng cảnh của Cầm Tiên Tử, nhất định phải tìm ra quy tắc trong mộng cảnh!"