Chương 1092: Mộng Cảnh
Giọng nói của Đan Dương Tử dần dần nhỏ đi:
“Ngoài ra ta đã đưa cho ngươi ba túi gấm tinh thần lực, lúc ngươi gặp nguy hiểm nhớ phải mở ra...Nếu không cần thiết thì đừng mở ra...đề phòng lãng phí...
Giọng nói của Đan Dương Tử dần dần đi xa.
Tô An Lâm chỉ cảm thấy ánh sáng trắng phía trước càng ngày càng đến gần hắn, hắn không cần đi lên phía trước, ánh sáng trắng chói mắt này đã trực tiếp bao phủ lấy hắn.
“Đây chính là mộng cảnh của Cầm Tiên Tử sao?"
Tô An Lâm nhíu mày, sao toàn là ánh sáng trắng vậy?
Hắn không ngừng lẩm bẩm:
“Nơi này là mộng cảnh của Cầm Tiên Tử, nơi này là mộng cảnh của Cầm Tiên Tử, nơi này là...
Hắn vừa lẩm bẩm vừa nhớ lại chuyện sau khi Cầm Tiên Tử sử dụng Mộng Lưu Ly lần đầu tiên, hình như lần đó nàng đã nhập mộng hơn mười ngày. Về sau lúc rảnh rỗi, Tô An Lâm đã hỏi nàng về nội dung trong mộng cảnh. Nàng thuận miệng trả lời mình mơ thấy một số việc xảy ra lúc còn trẻ.
Mặc dù Cầm Tiên Tử không cẩn thận nhắc tới chuyện khi nàng còn bé, nhưng Tô An Lâm có thể hình dung ra được cuộc sống khi đó của nàng vô cùng khổ cực. Chưa nói đến việc không cha không mẹ, hình như nàng còn phải làm ăn mày, về sau không biết đã xảy ra chuyện gì, nàng gặp được vài cơ duyên mới đi từng bước một đến ngày hôm nay.
Theo một ý nghĩa nào đó, tính cách của nàng cũng bị ảnh hưởng bởi cuộc sống khi còn bé. Nàng trở nên đa nghi, hay lo nghĩ, không tin tưởng bất kỳ người nào bên cạnh, ngay cả hắn cũng phải trải qua mấy lần gian nan với Cầm Tiên Tử mới dần lấy được sự tin tưởng của nàng.
“Xem ra lần này rất có thể nàng vẫn mơ thấy chuyện lúc còn bé rồi.
Tô An Lâm suy đoán:
“Đây gọi là ngày nghĩ gì đêm mơ đấy, những gì nàng trải qua khi còn bé vẫn luôn là mộng ma mà nàng không thể xua đi được"
“Có lẽ nếu nàng muốn tu vi của mình tiến thêm một bước, vậy sẽ phải trở lại khoảng thời gian trước kia để hoàn thành những tiếc nuối đã từng mất đi.."
Tô An Lâm suy nghĩ, hắn thử đặt bản thân mình vào đó. Mộng cảnh của người dùng Mộng Lưu Ly không phải là mộng cảnh bình thường, mà là chuyện đã từng tiếc nuối nhất, sau đó đi hoàn thành nó. Nếu đạt được tâm cảnh, tu vi cũng ắt được tăng lên.
Mà Cầm Tiên Tử được xem như bản thể của mộng cảnh, nàng có thể tu luyện ở trong giấc mộng, vì bản thể của nàng có thể cung cấp năng lượng.
“Nhóc con, cha ngươi đã bán ngươi cho ta, về sau ngươi chính là người ta nuôi, không, chính là súc sinh ta nuôi, ta cho ngươi ăn cho ngươi uống, ngươi phải báo đáp ta, biết chưa?"
“Về sau ngươi cứ quỳ ở đây xin tiền người khác, mỗi ngày phải xin được cho ta ít nhất là 50 đồng, nếu cuối ngày mà không hoàn thành, ha ha, ta sẽ bẻ gãy cánh tay của ngươi, dù sao ngươi tàn tật mới càng đáng thương hơn!"
"Đừng làm vậy, ta sẽ cố gắng, ta sẽ cố gắng, đừng bẻ gãy cánh tay ta, đau lắm..hu hu hu."
Tiếng khóc của một cô bé khiến Tô An Lâm vô cùng đau lòng.
“Đây là mộng cảnh của Cầm Tiên Tử sao...
Tô An Lâm thấp giọng lẩm bẩm.
Sau khi ánh sáng trắng tản đi, hắn phát hiện mình cũng biến thành trẻ con ngồi dưới đất, trước mặt là một người đàn ông trung niên mặt rỗ.
Lạnh! Lạnh quá!
Tô An Lâm bỗng cảm thấy lạnh thấu xương, lúc này hắn mới phát hiện bây giờ là mùa đông. Vị trí của hắn là một con đường vắng vẻ, hai bên đường phố tràn đầy tuyết đọng. Vài đứa bé bị người đàn ông mặt rỗ bắt ngồi dưới đất ăn xin, mà hắn cũng là một thành viên trong đó.
“Tô An Lâm, ngươi đã nghe thấy lời ta vừa nói chưa, hôm nay ngươi cũng phải kiếm được 50 văn, nếu hết ngày mà không hoàn thành nhiệm vụ thì đừng trách ta không khách khí.
Người đàn ông mặt rỗ cầm một cái gậy sắt rất to trong tay, cười lạnh nói. Nói xong hắn còn trừng mắt lên nhìn cô bé trước đó:
“Nghe thấy chưa?"
“Nghe thấy rồi, hu hu."
Cô bé khóc nức nở, sau khi đám người rời đi, nàng mới cuộn mình vào một góc, run lẩy bẩy. Tô An Lâm không khỏi nhìn về phía cô bé, nàng khoảng mười ba mười bốn tuổi, mặc rất ít quần áo, chỉ đi một đôi giày cỏ rách nát để lộ ngón chân cái. Vì thời tiết lạnh giá nên tay chân nàng đều đã bị đông cứng đỏ bừng, nhất là ngón chân đã chuyển sang màu đen, còn bị nứt da nữa.
Đây là Cầm Tiên Tử?
Trong lòng Tô An Lâm vô cùng kinh ngạc, nếu nhìn kỹ thì đúng là cô bé này trông khá giống Cầm Tiên Tử, chỉ là rất khó liên hệ hai người với nhau. Dù sao Cầm Tiên Tử cũng là người cao cao tại thượng, lạnh lùng như núi băng, mà cô bé trước mặt chỉ là một tên ăn mày bình thường, nếu không có mái tóc dài, không ai có thể nhận ra đây là một bé gái.
Nhưng cũng vì nàng ăn mặc như một kẻ ăn xin nên mới có thể tránh bị nam nhân xâm hại, nếu không dưới loại tình huống này, càng xinh đẹp sẽ càng nguy hiểm.
1022 chữ